Chương 52

Một bên khác, Phó Minh Ly cuối cùng cũng ép được con tiểu yêu trọng thương kia ra khỏi căn nhà đất, một đạo Linh Phược ném tới vừa vặn trói lấy thân tiểu yêu, hai ngón tay khép lại, trên ngón tay thon dài linh lực tuôn trào, tiểu yêu “oan” một tiếng, lăn lóc trên mặt đất.

Con yêu quái chết tiệt, đến lúc này vẫn không quên khoác lên tấm da trẻ con này, thi ban lốm đốm, da bị cọ xát đến nhão nhoẹt, khiến Phó Minh Ly nổi cơn tam bành, bước nhanh tới đá mạnh một cước.

“Oan!” Tiểu yêu bị cú đá này khiến liên tục lăn lộn, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Con đại yêu đang quấn lấy Thẩm Thiền ở gần đó nghe thấy động tĩnh, lập tức bị kích nộ, mạnh mẽ quay đầu phát ra một tiếng gầm rít điếc tai, sau đó điên cuồng lao về phía Phó Minh Ly.

Chiếc vuốt khổng lồ giơ cao, đầu vuốt lóe lên hàn quang lạnh lẽo, nếu giáng xuống có thể xé một người sống thành từng mảnh.

Vuốt lớn giáng xuống Phó Minh Ly, Phó Minh Ly quay đầu nhìn đại yêu, trong mắt không hề có chút hoảng sợ, ngược lại còn nhếch môi cười nhẹ, đôi mắt sáng ngời lấp lánh dưới ánh trăng.

Giây tiếp theo, chỉ nghe “khắc lạch” một tiếng giòn tan, Cửu Thiên mang theo kiếm khí sắc bén quay về tay Thẩm Thiền, thân kiếm nhuộm máu, dần dần tụ lại ở mũi kiếm.

Cánh tay thô tráng của đại yêu bị Cửu Thiên chặt đứt gọn gàng, rơi mạnh xuống đất, tiếng động trầm đυ.c và khổng lồ chấn động khiến mặt đất hơi run rẩy, đại yêu đau đớn gào thét, máu đen phun trào từ chỗ cánh tay bị đứt.

Công kích của Thẩm Thiền không hề dừng lại, đại yêu không màng vết thương, quay đầu bỏ chạy.

Cửu Thiên thuận theo yêu khí lao lên, giây tiếp theo chặt đứt chân của đại yêu, sau đó không chút dừng lại phá tan giáp da của đại yêu, xuyên thủng bụng nó.

Tiếng gào thét thê lương và tiếng kêu thảm thiết đan xen vào nhau, bóng trắng và ngân quang không ngừng lóe lên trong mắt Phó Minh Ly.

Phó Minh Ly nhìn vài cái, chợt nhớ ra còn nhiệm vụ với con tiểu yêu kia, hai ngón tay khép lại khẽ động, quả nhiên nghe thấy tiếng tiểu yêu kêu gào thảm thiết.

Tiểu yêu khoác tấm da trẻ con nằm trên mặt đất, Linh Phược càng trói càng chặt, gần như đã siết chặt đến mức hằn sâu vào da thịt đó.

Thấy Phó Minh Ly quay người đi tới, con tiểu yêu hoảng sợ kêu “oan oan”, sờ soạng mặt đất lồi lõm lùi lại, đôi mắt đen láy đảo đi đảo lại, chợt liếc thấy lão nhân đang ngồi sụp đổ ở góc tường.

“A... A Bà!” Nó kêu lão nhân một cách chân thật, trong mắt thậm chí còn trào ra nước mắt: “Con đau quá A Bà...”

Lão nhân dựa vào tường ngồi bỗng nhiên giật mình, ngẩng khuôn mặt khô héo đầy vết lệ lên, sắc mặt ngẩn ra, sau đó chống gậy run rẩy đứng dậy: “Tiên nhân...”

Con yêu quái khóc lóc ỉ ôi thật sự phiền phức, Phó Minh Ly dứt khoát giáng một đạo chú ấn phong bế miệng nó.

Tiếng giao đấu phía sau đã dừng lại.

Phó Minh Ly nghe thấy tiếng Cửu Thiên trở về vỏ, trong trẻo dứt khoát, vô cùng êm tai.

Xé toang da thịt đại yêu, Thẩm Thiền bóc lấy yêu đan bỏ vào túi linh, quay đầu thấy Phó Minh Ly đang đỡ lão nhân run rẩy kia, chậm rãi đi tới trước mặt con tiểu yêu đang khoác tấm da người.

Trên tấm da người đã xuất hiện thi ban, tiểu yêu mặc lên không còn vừa vặn, nhão nhoẹt, trông như một lão già con.

“Lão nhân gia, mắt người không tốt, nhưng tai hẳn là còn nghe rõ chứ.” Phó Minh Ly đỡ cánh tay lão nhân: “Vừa rồi con đại yêu kia muốn gϊếŧ chúng ta, còn nói đây là con của nó, vậy nên đây căn bản là yêu quái.”