Chương 50

Lực xung kích khổng lồ khiến quái vật không kiểm soát được mà ngã ngửa ra sau, thân thể nó đập mạnh vào khu rừng phía sau. Chỉ nghe thấy mấy tiếng “rắc rắc” vang dội, mấy cái cây cổ thụ to lớn bị nó đâm sầm mà gãy đôi, gỗ gãy bay tung tóe, bụi đất mịt mù.

Nền đất bên dưới bị yêu huyết thấm ướt, nó rít gào một tiếng, bốn chân cùng lúc bò lồm cồm vào sân viện.

Vừa rồi khi hiện nguyên hình, người kia lập tức bỏ chạy, nó còn tưởng rằng đối phương không địch nổi nó, lại thêm câu "tu sĩ cấp thấp chưa nhập môn" kia, nó liền lầm tưởng người này là món ngon dâng đến miệng.

Giờ đây bị thương mới biết bản thân không địch lại, nó đương nhiên phải mau chóng chạy trốn.

Phó Minh Ly đã quyết tâm muốn con yêu quái này phải chết, xách kiếm đuổi theo, quay đầu lại thì thấy yêu quái đã chạy vào sân viện: “phịch" một tiếng phá tung bức tường, lăn vào trong phòng.

“Á!” Lão nhân sờ soạng chiếc gậy, hoảng hốt bước ra: “Có chuyện gì vậy Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Tiên nhân! Đã xảy ra chuyện gì?”

“Không sao, lão nhân gia, có yêu vật bám vào người tôn tử của người, ta đang bắt yêu.” Phó Minh Ly nhìn bức tường bị phá một lỗ, trong lòng có chút bực bội.

Nàng chạy xa như vậy chính là sợ đánh nhau sẽ hủy hoại nhà cửa của lão nhân gia, con yêu quái chết tiệt này... nàng nhất định phải lột da rút gân nó mới được.

Xách kiếm xông thẳng về phía trước, nàng bỗng nghe thấy một giọng trẻ con non nớt rụt rè: “A Bà! A Bà! Con là Tiểu Bảo đây!”

“Tiểu Bảo!” Lão nhân chống gậy lao về phía phát ra tiếng nói, cả mặt tràn ngập lo lắng: “Con ở đâu vậy Tiểu Bảo?”

Phó Minh Ly giơ tay chặn trước lão nhân: “Lão nhân gia, người bên trong không phải tôn tử của người, nó là yêu quái.”

Tôn tử của lão nhân đã sớm bị ăn thịt, còn bị yêu quái lột da dùng để ngụy trang, vì vậy trong nhà luôn có một mùi thối rữa của thi thể, những đốm đen lớn nhỏ khác nhau trên da "đứa bé" kỳ thực là thi ban.

“Tiểu Bảo sao có thể là yêu quái chứ?” Lão nhân run rẩy muốn đẩy tay nàng ra, sốt ruột nhìn vào trong phòng: “Rõ ràng là tiếng của Tiểu Bảo mà!”

Trong phòng truyền ra tiếng khóc của đứa bé: “Hu hu hu A Bà! Nàng ta là kẻ xấu! A Bà cứu con!”

Lão nhân càng thêm kích động, khóc lóc cầu xin thiếu nữ: “Là Tiểu Bảo! Tiên nhân, bên trong không phải yêu quái, là Tiểu Bảo mà, người đừng làm hại nó...”

Thật phiền phức.

Phó Minh Ly thở dài: “A Bà, nó không phải tôn tử của người, nó là yêu quái, tôn tử của người đã sớm bị gϊếŧ rồi, người mắt không nhìn thấy, chẳng lẽ mũi cũng không ngửi ra sao? Trong nhà toàn mùi thi thể thối rữa.”

Ánh mắt lướt qua những sợi lông gà bay khắp sân viện, Phó Minh Ly tiếp tục nói: “A Bà có phải nuôi gà không, mấy ngày nay có phải rất nhiều gà vô cớ biến mất không?”

“Tiểu Bảo sao có thể chết được!” Lão nhân cố chấp, nghiến răng tức giận nói: “Trong thôn vẫn luôn có chồn vàng, chắc chắn là chồn vàng ăn...”

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên một đạo lam quang chói mắt vụt thẳng lên trời.

“Không hay rồi!” Phó Minh Ly kêu lên: “Con tiểu yêu này đang gọi cứu viện!”

Tiểu yêu này đạo hạnh nông cạn, Phó Minh Ly vẫn có thể chế phục, nhưng tín hiệu cầu cứu này phát ra, không biết sẽ chiêu dụ loại yêu quái đạo hạnh nào tới.

Phải tốc chiến tốc thắng thôi.

Nàng không còn phí lời với lão nhân nữa, giơ tay bấm một đạo pháp quyết trói lão nhân sang một bên, sau đó mạnh mẽ vung trường kiếm trong tay, cánh cửa kia bị bổ làm đôi, mùn gỗ bay tán loạn.