Theo ánh mắt đầy yêu thương và xót xa của lão nhân nhìn vào trong, dường như có một chiếc giường cũ kỹ ẩn mình trong bóng tối, mấy lớp màn giường che kín mít.
Lão nhân tập tễnh bước tới, giọng kéo dài như tiếng khóc than “Tiểu Bảo à, ta đưa tiên nhân đến khám bệnh cho con đây…”
Đưa tay dụi mắt, lão nhân với đôi tay gầy guộc khô khốc từng lớp từng lớp vén màn giường lên, quay đầu nói với thiếu nữ: “Tiên nhân mời bên này.”
Màn giường được ghép lại từ những mảnh vải vụn cũ nát, màu sắc loang lổ, chất liệu dày nặng. Minh Ly ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cảm thấy chiếc giường bị bao bọc nhiều lớp đó giống như một cái kén khổng lồ, khiến Minh Ly cũng có chút khó chịu.
Ánh trăng trắng bệch từ cánh cửa mở hé chiếu xiên vào trong phòng, trải ra nửa vầng sáng như sương bạc trên nền đất lồi lõm, cắt hẳn một vệt khỏi bóng tối mờ ảo trong nhà.
Chó con ở bên ngoài đuổi theo lông gà chơi đùa vui vẻ, còn Đại Hoàng thì ngồi xổm trước chuồng gà được dựng bằng vài tấm ván, cúi đầu liếʍ vết máu đã khô trên mặt đất.
Lão nhân vẫn liên tục gọi “ngoan cháu”: “bảo bối ngoan”, Minh Ly thần sắc ngưng trọng, nắm chặt kiếm trong tay bước tới.
Càng đến gần chiếc giường, mùi hôi thối mục rữa càng nồng nặc.
Đây tuyệt đối không phải mùi cũ kỹ của một căn nhà cũ nát lâu năm, mà là một mùi hôi thối kinh tởm, như mùi thức ăn để lâu, bắt đầu thối rữa, lại pha lẫn mùi thối rữa từ xác động vật, mùi chua, mùi tanh hôi và mùi thối rữa hòa quyện vào nhau.
Vì muốn xem tình trạng của đứa trẻ, Minh Ly cũng bưng chiếc đèn dầu trên bàn đến.
“Tiểu Bảo, tiên nhân khám bệnh cho con, khám xong sẽ khỏe thôi.” Lão nhân thì thầm với chiếc giường: “Khám xong bệnh sẽ không đau nữa, đau bay đi rồi, cơ thể sẽ khỏe mạnh!”
Từ đầu đến cuối, đứa trẻ trên giường không hề đáp lại lão nhân một tiếng nào.
“Tiên nhân, để lão làm.” Lão nhân treo màn cửa lên dây, đưa tay nhận lấy đèn l*иg, lùi lại một bước nhường chỗ cho Minh Ly.
Minh Ly mặt trầm xuống, ánh mắt lướt qua khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của lão nhân, rồi chuyển sang chiếc giường.
Sau đó, động tác của nàng khẽ khựng lại.
Trên giường quả thật nằm một đứa trẻ, trông chừng bảy tám tuổi, toàn thân bị chăn bao bọc chặt cứng, chỉ lộ ra một khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy – dùng từ trắng bệch như tờ giấy để hình dung cũng không chính xác, bởi vì trên khuôn mặt trắng bệch còn phủ đầy những đốm đen lớn nhỏ không đều.
Minh Ly hít một hơi thật sâu, đối diện với ánh mắt bất động của đứa trẻ.
Đôi mắt đen láy chiếm trọn hốc mắt, ánh nhìn xuống phía dưới, là đôi môi nứt nẻ, bong tróc của đứa trẻ, toát lên vẻ trắng bệch như tro tàn. Dọc theo khóe môi, lại có những vệt máu khô đọng lại, như những sợi chỉ đỏ kỳ dị uốn lượn xuống dưới.
Đứa trẻ chớp chớp mắt, thè lưỡi liếʍ môi: “Bà ơi, cháu đói quá.” Đôi môi khô nứt dưới sự ma sát lặp đi lặp lại của đầu lưỡi phát ra tiếng “xì xì” khe khẽ.
Đây là câu nói đầu tiên của đứa trẻ kể từ khi hai người bước vào nhà.
Cháu trai khó khăn lắm mới nói được một câu, lão nhân tự nhiên vui mừng: “Bà nấu cháo cho con…” Lão nhân quay người lại khựng một lát, đưa tay vén góc chăn, dịu dàng nói: “Trước hết để tiên nhân khám bệnh cho con có được không?”
“Tiên nhân?” Đôi mắt đảo tròn, ánh mắt đứa trẻ rời khỏi thiếu nữ, dừng lại trên thanh kiếm nàng đang nắm chặt bên hông.