Chương 47

Ánh mắt lão nhân không có tiêu cự, khuôn mặt nhăn nheo hướng về phía trước nở một nụ cười hiền hậu, nhiệt tình mời Minh Ly về nhà dùng cơm.

Minh Ly tự thấy lương tâm cắn rứt, đành phải thành thật kể lại.

Nàng cùng các sư tỷ xuống núi nhìn thấy chú chó con, nó cứ đi theo nàng, nàng thấy cũng thích nên tự ý ôm về núi. Sau khi bị sư tỷ khiển trách mới nhận ra lỗi lầm, vì vậy đặc biệt đến trả lại chó con.

Lão nhân cúi người ôm chó con lên, hiền từ cười: “Tiểu Hoàng rất đáng yêu mà…”

Nói rồi dường như nhận ra điều gì đó, lão ngẩng đầu nhìn về phía trước: “Ngươi… ngươi là tiên nhân trên núi Thanh Vân sao?”

“Không dám vọng xưng tiên nhân.” Minh Ly nói: “Chỉ là một tu sĩ bình thường thôi.”

Lão nhân đột nhiên loạng choạng tiến lên: “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Minh Ly, giọng nói gấp gáp và run rẩy: “Tiên nhân! Cầu tiên nhân cứu lấy hài tử của lão!”

Chú chó con rơi xuống đất, rêи ɾỉ một tiếng rồi lại chạy đến bên chú chó lớn.

Thấy lão nhân còn muốn dập đầu, Minh Ly nhanh tay lẹ mắt đỡ lão dậy: “Không thể không thể! Lão nhân gia, người hãy kể xem đã xảy ra chuyện gì.”

Lớp da khô héo bọc lấy xương cốt, chạm vào lớp da thịt tươi non mềm mại của Minh Ly. Lão nhân nắm chặt tay Minh Ly, vừa đi vừa kể lại mọi chuyện một cách chi tiết.

Vốn là hai ông cháu nương tựa vào nhau, một thời gian trước không hiểu sao, đứa trẻ cứ kêu ngứa miệng, đau miệng, sau đó thì nằm liệt giường. Mấy vị đại phu đến khám, hỏi là bệnh gì thì cứ ấp a ấp úng không chịu nói, chỉ bảo không chữa được.

Hôm qua lại mời một đại phu khác đến, đại phu chỉ nhìn một cái rồi đi ra, dặn lão nhân hãy mời tiên nhân trên núi Thanh Vân đến xem.

Lão nhân đã già, chân tay không tiện, lại còn mù lòa, huống hồ núi Thanh Vân nào phải nơi phàm nhân dễ dàng đặt chân tới. Lão đang đau đầu vì chuyện này thì đúng lúc này, buổi tối lại gặp được tiên nhân.

Lão nhân buông dây dắt chó ra, một tay chống gậy, một tay nắm chặt Minh Ly, run rẩy dắt Minh Ly đi về phía trước, miệng lẩm bẩm những lời như “Bồ Tát phù hộ”: “Liệt tổ liệt tông phù hộ”.

Hai con chó theo sau, dẫm lên cành lá khô trong rừng kêu lạo xạo.

Đi không lâu liền đến nhà lão nhân.

Cổng sân được rào bằng hàng rào thấp, khẽ đẩy một cái: “kẽo kẹt” một tiếng liền mở ra. Đập vào mắt là một căn nhà đất cũ nát, những bức tường đất loang lổ càng hiện rõ dưới ánh trăng.

“Cháu trai lão ở trong căn nhà này, tiên nhân mời vào.”

Trong nhà không thắp đèn, một mảnh tối tăm, không nhìn thấy gì cả.

Lão nhân cầm đèn, kéo Minh Ly đi vào.

Trong bóng tối, sau lưng thiếu nữ dường như có ánh sáng vàng lóe lên rồi biến mất. Đôi mắt đen láy của chú chó con đảo liên tục, tò mò “gâu” một tiếng.

Tiểu Trọng Phong.

Cảm nhận được Tầm Tung Phù trên người Minh Ly có dị động, Thẩm Thiền chợt mở bừng mắt.

Có yêu khí.

---

Trong phòng tối đen, cửa sổ cũng đóng kín, không nhìn thấy gì cả.

“Ngoan cháu, con sao rồi?” Giọng nói già nua vang vọng trong phòng, lão nhân buông Minh Ly ra, cầm đèn đi đến bên bàn, run rẩy châm ngọn đèn dầu trên bàn.

Ánh sáng vàng mờ nhạt tức thì tỏa ra, Minh Ly hít hít mũi, ánh mắt quét qua căn phòng.

Nhà lão nhân có thể coi là điển hình của cảnh "gia tư trỗng rỗng", bước vào trong nhà, một mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc thẳng vào mũi. Vừa vào cửa không xa là một chiếc bàn bát tiên đơn độc, mặt bàn lồi lõm, đã không còn nhìn ra lớp sơn cũ.