---
L*иg ngực bị đập hơi đau, Minh Ly tạm thời không muốn đứng dậy, đành kê cánh tay dưới ngực, cố gắng ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiền, nhận ra tấm lưng cứng đờ của Thẩm Thiền bị bạch y bao phủ.
Mãi một lúc sau Thẩm Thiền mới quay đầu nhìn nàng, dáng người ngọc lập, dải áo bay lượn, lần này bóng nàng không kéo dài đến người Minh Ly, mà rơi xuống phía trước tầm mắt Minh Ly, nàng đưa tay cũng không với tới.
"Còn hỏi ta sao lại quăng ngươi?" Thoát khỏi suy tư ngắn ngủi, Thẩm Thiền nghiêng người nhìn Minh Ly: “Vừa nãy ngươi đã làm gì?"
Nàng chỉ là không thích những hành động quá thân mật với người khác, hành động vừa rồi của Phó Minh Ly đã mạo phạm nàng, mà điều này không liên quan nhiều đến việc nàng có phải Khôn Trạch hay không.
Đôi mắt lạnh lẽo nhìn sang, tựa như kiếm khí lao về phía Minh Ly, Minh Ly lập tức nuốt nước bọt, sau đó mới cảm thấy chột dạ, nhưng vẫn thành thật nói: "Tỷ tỷ, vừa nãy tim ta đập thật nhanh."
Ánh mắt nàng khẽ dừng lại, hơi nheo mắt, trên khuôn mặt lạnh nhạt mang theo một chút biểu cảm khó tả.
Minh Ly đổi tay khác kê dưới ngực: “Cho nên ta muốn nghe thử nhịp tim của tỷ tỷ, có giống của ta không."
"Hoang đường." Thẩm Thiền không nhìn Minh Ly nữa, quay đầu bước đi.
Sao lại hoang đường? Rõ ràng rất có lý.
Minh Ly nằm trên đất một lúc, cơn đau ở ngực dần dần giảm bớt, Minh Ly chống tay ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn lên, Thẩm Thiền đang dọn dẹp đồ vật trên bàn đá.
Cửu Thiên trong bồn hoa đã được Thẩm Thiền thu về.
Chập chững đi tới bên cạnh Thẩm Thiền, Minh Ly bĩu môi, nghiêng đầu ghé sát vào trước mặt Thẩm Thiền: “Tỷ tỷ thật lợi hại."
Đây không phải cố ý lấy lòng nịnh hót, dù sao Minh Ly trong số các đồ đệ cùng lứa đã được coi là rất lợi hại, vậy mà ngay cả một chiêu của tỷ tỷ không dùng kiếm, không dùng linh lực cũng không đỡ nổi.
Trước đây Minh Ly vẫn nghĩ khoảng cách giữa nàng và tỷ tỷ là sự khác biệt giữa chân núi và đỉnh núi, bây giờ lại cảm thấy đó phải là viên đá dưới chân núi và vì sao trên đỉnh đầu.
Nàng cả đời cũng chưa chắc theo kịp gót chân Thẩm Thiền.
Thầy giáo trên lớp võ học khen Minh Ly thông minh, nhưng lại khen Thẩm Thiền thiên tài, bây giờ Minh Ly cuối cùng cũng hiểu được khoảng cách mênh mông giữa thông minh và thiên tài.
Minh Ly thoáng chốc hụt hẫng, nhưng rồi lại vui vẻ trở lại — một Thẩm Thiền lợi hại như vậy lại là tỷ tỷ của nàng, còn dạy nàng viết chữ, cùng nàng đối chiêu, cũng là một chuyện vô cùng vui vẻ.
Nàng tự mình bật cười, khoảnh khắc tiếp theo trán khẽ lạnh, Minh Ly hoàn hồn.
Thẩm Thiền dùng hai ngón tay đẩy Minh Ly ra sau, đôi mắt lạnh lẽo cụp xuống, như có như không lướt qua quyển sách trên bàn: “Quá gần rồi, Phó Minh Ly."
Người này sao chẳng có chút chừng mực nào, cứ thế tự ý xoay người sang, suýt nữa thì ngả vào lòng nàng, chạm vào mặt nàng.
"Ồ ồ." Minh Ly rụt lại phía sau, ngồi đối diện Thẩm Thiền: “Tỷ tỷ, ta muốn bàn với tỷ một chuyện."
Thẩm Thiền như hít một hơi, l*иg ngực khẽ phập phồng, không để ý đến Minh Ly.
"Tỷ tỷ ~ Ta muốn bàn với tỷ một chuyện ~" Hai tay bám trên bàn đá, Minh Ly ghé đầu xuống, cằm hơi tròn trịa chạm vào mu bàn tay, đôi mắt đen trắng rõ ràng ngước lên nhìn Thẩm Thiền.
"Tỷ tỷ, sau này đừng gọi ta cả họ lẫn tên, cứ như thầy giáo trên lớp vậy." Minh Ly nghe thấy luôn giật mình thót tim, quan trọng hơn là, gọi như vậy thật xa cách.