Chương 4

Phục Linh ngẩn người, không ngờ cô bé lại đổi cách xưng hô nhanh đến vậy. Chị cười, đáp: "Thẩm Thiền sư tỷ là một người rất lợi hại."

Ba tuổi Trúc Cơ, tám tuổi Kết Đan, tự giác, mạnh mẽ, tài năng hơn người, là niềm tự hào của cả Thanh Vân Môn. Mới hai mươi tuổi mà đã là thủ đồ nội môn khiến yêu ma nghe danh đã khϊếp sợ, là tấm gương sống để Thanh Vân Môn chiêu mộ đệ tử.

Các vị trưởng lão trong Thanh Vân Môn đều đặt nhiều kỳ vọng vào nàng, mong nàng có thể giành được vị trí đứng đầu trong đại hội Trâm Hoa sắp tới.

Nghĩ đến việc lúc nãy Thẩm Thiền sư tỷ người đầy máu yêu bước vào Thanh Huy Các, Phục Linh đoán rằng cô bé đã bị dọa sợ: "Tiểu sư muội đừng sợ nhé. Đó là do Thẩm Thiền sư tỷ mới từ ngoài diệt yêu thú về, chưa kịp thay quần áo thôi."

"Muội biết ạ." Minh Ly gật đầu: "Trước đây muội đã từng gặp tỷ tỷ rồi."

Hai tháng trước, Minh Ly và những đứa trẻ ăn xin khác đang nghỉ ngơi trong một ngôi miếu đổ nát thì một con lang yêu bị thương đột nhiên xông vào. Móng vuốt sắc nhọn của nó sắp sửa cào vào mặt Minh Ly thì ngay lập tức bị một thanh kiếm lạnh lẽo chém toạc bụng.

Con lang yêu ngã xuống, máu tanh hôi văng tung tóe lên người Minh Ly.

Nữ nhân với gương mặt lạnh như băng không chút biểu cảm rút kiếm ra, động tác gọn gàng lấy đi yêu đan rồi ném một túi tiền xuống đất và quay người bỏ đi.

Đó là lần đầu tiên Minh Ly có một cảm nhận rõ ràng như vậy về người tu đạo.

Thật lợi hại.

Giống hệt như trong truyền thuyết, tiên phong đạo cốt, hàng yêu diệt ma.

Túi bạc trong tay bị giành giật sạch sành sanh. Minh Ly đứng ngây ra đó, nhìn về phía nữ nhân vừa rời đi, đứng như trời trồng. Đứa trẻ bên chân ngẩng đầu nhìn cô bé, rồi đột nhiên la lớn: "Phó Minh Ly bị lang yêu cắn rồi! Nó sắp bị bệnh dại rồi!"

Bão tuyết hoành hành, gió lớn gào thét khắp núi non, tiếng rít vang trời.

Minh Ly nhấn mạnh lại lần nữa: "Muội thật sự không bị cắn, cũng không bị bệnh dại."

Phục Linh bật cười, mở rộng Noãn Linh Quyết trên người cả hai ra một chút: "Biết rồi tiểu sư muội, nếu không thì chưởng môn đã chẳng đưa muội về, phải không?"

Minh Ly ngập ngừng một lúc rồi nói rằng mình chỉ bị máu của lang yêu văng trúng.

"Chiêu thức của Thẩm Thiền sư tỷ là vậy đó." Phục Linh nói: "Lúc sư tỷ ấy diệt yêu thì không quan tâm đến hình tượng cho lắm đâu."