Chương 31

Nghe sư muội nói, chưởng môn sau khi từ chỗ Kiều trưởng lão về sắc mặt đã không tốt. Thẩm Thiền do dự một chút, vẫn lên tiếng: “Mẫu thân, đêm qua con đã bắt được một con yêu ở Tiểu Trọng Phong.”

Là một đại phái tu đạo tồn tại hàng ngàn năm, Thanh Vân Sơn có thiết lập kết giới, thế mà giờ đây ngay cả một con Mị bị trọng thương cũng có thể trà trộn vào, có thể thấy kết giới đã suy yếu đến mức hữu danh vô thực.

Đôi mắt đυ.c ngầu xoay chuyển, người phụ nữ như đang chờ nàng nói tiếp.

“Là một con Mị, dường như, nó nhắm vào thân phận Khôn Trạch của con, muốn…” Thẩm Thiền khựng lại, cụp mắt xuống: “Muốn cưỡng ép song tu với con, để tăng trưởng tu vi.”

Thẩm Cẩn Duẫn nheo mắt lại, nửa khắc sau khẽ bật cười: “Không biết tự lượng sức mình.”

“Kẻ lừa gạt con Mị kia là một nữ tử xuất hiện ở Kiến Ninh, thân phận bất minh. Nhưng nàng ta biết thân phận Khôn Trạch của con, hơn nữa, bên cạnh nàng ta cũng có một vị Khôn Trạch.” Nói xong một tràng, sắc mặt Thẩm Thiền đã trở nên lạnh lẽo.

“Có lẽ là do ngươi làm việc không chu đáo lúc nào đó, để lộ thân phận rồi.” Người phụ nữ nhìn về phía Thẩm Thiền: “Ngươi muốn đi điều tra sao?”

Cũng không hẳn là điều tra, dù sao manh mối quá ít khả năng lớn không tra ra được, nàng chỉ muốn biết Thẩm Cẩn Duẫn có thêm manh mối nào không, xem ra hiện tại thì không.

Chưa đợi Thẩm Thiền trả lời, người phụ nữ lại nói: “Đợi sau Trâm Hoa Đại Hội hẵng hay.”

Nàng chớp mắt, nhắc nhở Thẩm Thiền: “Gần đây Ma giáo dị động, không ít tu sĩ bị gϊếŧ, mấy hôm trước một trưởng lão Nguyên Anh kỳ của Phù Dao cũng bị sát hại.”

Hôm nay Thẩm Cẩn Duẫn và các trưởng lão thảo luận chính là chuyện này, nàng nhớ lại vẫn thấy phiền não, thái dương lại giật giật.

Đối diện với đôi mắt xanh thẳm sâu hun hút của nàng, Thẩm Cẩn Duẫn nói: “Ngươi và các sư muội khi ra ngoài hành sự phải đặc biệt cẩn thận, tu vi của ngươi tuy cao, nhưng lại là Khôn Trạch, Ma giáo ti tiện bỉ ổi không có giới hạn, càng phải cẩn thận hơn.”

Thẩm Thiền cúi đầu: “Vâng, Mẫu thân.”

Hai mẹ con vẫn không nói nhiều, im lặng một lúc, Thẩm Thiền chợt nhớ ra điều gì, bèn nhắc với Thẩm Cẩn Duẫn chuyện Phó Minh Ly không biết chữ, hỏi Thẩm Cẩn Duẫn có nên cho Phó Minh Ly đi học ở chỗ thầy giáo trước không.

Thẩm Cẩn Duẫn nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu.

Thanh Vân Môn có các khóa học văn hóa, nhưng đa phần là các khóa Huyền Điển, để chính tam quan, thanh trừ vọng niệm, mà thầy giáo không thể bắt đầu từ việc dạy viết chữ.

“Không bằng ngươi dạy đi.” Thẩm Cẩn Duẫn trực tiếp hạ lệnh: “Ngươi là tỷ tỷ của nàng ta, nàng ta sẽ nghe lời ngươi.”

Vô duyên vô cớ tự rước thêm một việc vào thân, Thẩm Thiền: “…”

Biết thế đã không quản chuyện bao đồng này rồi.

---

Ngày nghỉ, ánh nắng chan hòa. Minh Ly nằm ngửa ra sân, thảnh thơi phơi nắng.

Cả người được ánh nắng dịu dàng bao bọc, ấm áp dễ chịu, như được thả mình vào suối nước nóng. Thiếu nữ khẽ nhắm hai mắt, hơi thở thư thái, trong tầm mắt đều là màu hồng dịu dàng ấm áp. Khẽ tập trung tinh thần, màu hồng đó liền tựa như mây trời lơ lửng trôi đi.

Trong gió nhẹ ẩn hiện mùi thực vật nảy mầm, mang theo một sự tươi mát và sức sống khó tả. Đầu mũi Minh Ly khẽ động, chợt có một ảo giác rằng mùa xuân dường như đã đến.

Thực ra không phải là ảo giác. Nếu Minh Ly lúc này nghiêng đầu nhìn xuống đất, nàng sẽ phát hiện đã có mầm non nhú lên khỏi mặt đất.