Chương 3

Lúc đến được Dược Các, Thẩm Thiền đã gần như không trụ nổi.

Nàng loạng choạng đẩy cửa bước vào, mái tóc đen tán loạn che gần hết nửa khuôn mặt. Nàng quỳ sụp xuống đất, cúi đầu vịn vào Cửu Thiên.

Hương mai lạnh buốt càng lúc càng ngào ngạt, xộc thẳng vào người. Thẩm Thiền nhắm nghiền mắt, như đang cố nén chịu điều gì đó.

Làn da trắng như tuyết ửng lên một màu đỏ bất thường, giọng Thẩm Thiền run rẩy: "Thành Ngọc..."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Hương trà thanh khiết chợt ập đến xua tan đi hương thơm lạnh lẽo kia. Vạt váy màu xanh rêu lướt vào tầm mắt mơ hồ của nàng, gạt đi những bông tuyết đọng trên mi.

Một bàn tay ấm áp nắm lấy cánh tay Thẩm Thiền, hai ngón tay đặt lên cổ tay để bắt mạch cho nàng.

Ngoài Thanh Huy Các, gió tuyết vẫn không ngừng.

Thơm quá.

Minh Ly nghĩ, đó là mùi gì nhỉ?

Rất nhẹ, tựa như mùi cánh hoa, lại thoảng chút vị đắng chát của cây cỏ. Nhưng nói chính xác thì có lẽ không thể dùng từ "thơm" để diễn tả được. Một là vì mùi hương ấy không quá nồng, hai là vì trong mắt Minh Ly, "thơm" là từ để chỉ đồ ăn.

Chiếc bánh bao tranh được với con chó gầy trơ xương dưới gầm cầu đá thì thơm, mùi cơm thừa canh cặn từ cửa quán trọ cũng thơm, bát mì mà Thẩm chưởng môn mời cô bé ăn lại càng thơm.

Minh Ly đi theo sau Phục Linh sư tỷ, lê từng bước qua những bậc thang đá, tâm trí vẫn còn dừng lại ở bữa tối một nén hương trước.

Nhưng hình như cũng có thể dùng từ "thơm" để miêu tả, vì Minh Ly có hơi muốn...

Muốn cái gì thì Minh Ly vẫn chưa nghĩ ra.

Minh Ly chỉ lại nhớ đến Thẩm Thiền. Sao người đó lại lạnh lùng đến vậy... theo mọi nghĩa.

Tính cách rất lạnh lùng. Lúc Minh Ly gọi "tỷ tỷ", nàng chỉ thờ ơ đáp lại một tiếng. Lúc nàng đẩy cửa bước vào, cả người và tóc đều phủ đầy tuyết, lạnh đến mức Minh Ly không dám nhúc nhích, chỉ ngây người nhìn nàng. Ngay cả mùi hương mà Minh Ly thấy dễ chịu kia cũng mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

"Minh Ly, sau này Thẩm Thiền chính là tỷ tỷ của con, có vấn đề gì cứ đến tìm nó." Thẩm Thiền đi không bao lâu, chưởng môn đã nói với cô bé như vậy.

Minh Ly rất vui vì có một nơi để ở, cũng rất vui vì có một người tỷ tỷ.

"Sư tỷ." Trời tuyết đường trơn, sau khi chưởng môn đi, ngài đã nhờ Phục Linh sư tỷ đưa Minh Ly về phòng. Minh Ly cũng nhân cơ hội này để hỏi thăm: "Tỷ tỷ... là người như thế nào ạ?"