Chương 29

Thẩm Thiền nhàn nhạt đáp một tiếng, triệu hoán Cửu Thiên, chở Minh Ly xuống Tiểu Trọng Phong.

Nắng ấm chan hòa đổ xuống Thanh Vân Sơn.

Những khối tuyết lớn trong hơi ấm dần dần tan chảy, trên đỉnh núi, lưng chừng núi lộ ra chút xanh xanh lốm đốm, như một khối phỉ thúy nguyên bản chưa được mài giũa.

Cửu Thiên phóng to dưới chân kêu vo ve, Thẩm Thiền thầm nghĩ, tuyết trên Tiểu Trọng Phong hôm nay chắc có thể tan hết.

Bàn tay đang ôm chặt bắp chân dùng sức đến mức tái trắng, không kiểm soát được mà khẽ run lên, sự tồn tại mạnh mẽ đến mức Thẩm Thiền không thể bỏ qua, vạt áo bay phấp phới, Thẩm Thiền không vui cúi đầu nhìn kẻ gây chuyện.

Một bó mai trắng xóa to lớn đứng sau lưng Thẩm Thiền, gió mang hương bay qua.

Minh Ly ngồi trên kiếm, ôm hoa không dám nhìn xuống, chỉ một mực vùi đầu vào đầu gối Thẩm Thiền, dùng sức quá mạnh, suýt nữa thì muốn đẩy bung hai chân Thẩm Thiền ra.

Thẩm Thiền: …

Nàng im lặng dịch lên phía trước một chút, người phía sau cũng dịch theo, ôm nàng càng chặt hơn.

Ánh mắt Thẩm Thiền hơi đọng lại, lạnh giọng nói: “Buông tay.”

Việc Phó Minh Ly được voi đòi tiên không phải là chuyện một sớm một chiều. Ban đầu, nàng chỉ nói rằng đứng thì sợ, chân mềm nhũn, hỏi Thẩm Thiền liệu có thể ngồi được không. Sau khi được cho phép, nàng run rẩy ngồi xuống bên chân Thẩm Thiền, vai khẽ dựa vào đùi nàng, rồi lại hỏi liệu có thể vịn vào Thẩm Thiền được không…

Đằng sau truyền đến tiếng cô nương lẩm bẩm: “Tỷ tỷ, ta sợ…”

Sợ hãi như vậy, sau này ngự kiếm làm sao đây? Thẩm Thiền bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Ngươi buông lỏng ra chút, ta không tiện ngự kiếm, lát nữa kiếm lật mà ngã xuống, ta không cứu nổi ngươi đâu.”

Đây quả thực là lời đe dọa trắng trợn.

Thẩm Thiền dù sao cũng là người đứng đầu trong thế hệ mới của Thanh Vân Môn, cho dù giờ phút này sau lưng còn vướng một Phó Minh Ly, nàng cũng tuyệt đối không dễ dàng làm lật kiếm.

Đáng tiếc Minh Ly không biết, nghe thấy ngữ khí có phần nghiêm khắc của Thẩm Thiền, nàng khẽ mở nửa con mắt, run rẩy nhìn xuống.

Những dãy núi Thanh Vân trùng điệp trải rộng dưới chân, thung lũng sâu thăm thẳm, mây mù bao phủ. Minh Ly chỉ liếc một cái đã hoa mắt chóng mặt, vội vàng thu hồi tầm mắt.

Sau đó vẫn vùi mặt vào bắp chân Thẩm Thiền, y lời lấy hết dũng khí nới lỏng lực tay ra một chút.

Bên tai là tiếng áo trắng phần phật, Thanh Vân Sơn chậm rãi vận chuyển dưới chân.

Hôm nay là ngày nghỉ. Cổng Thanh Vân Điện đóng chặt, bên ngoài cũng vắng vẻ hơn nhiều. Thi thoảng có vài tu sĩ đi ngang qua, thấy Thẩm Thiền đều khẽ gật đầu, sau đó bước chân vội vã, biến mất trên con đường mòn quanh co.

Đi vòng qua bậc đá bạch ngọc trước Thanh Vân Điện, Thẩm Thiền thong dong bước vào Thanh Huy Các.

Thẩm Cẩn Duẫn không có ở Thanh Huy Các, nói là đi tìm mấy vị trưởng lão thương lượng việc quan trọng. Thẩm Thiền tạ ơn vị sư muội đã tốt bụng báo tin, xách Cửu Thiên trước tiên đi Dược Các.

“Sư tỷ?”

Vừa bước vào cửa, khói thuốc đã vờn quanh. Thẩm Thiền nâng tay phất phất, đảo mắt nhìn một lượt, mãi mới thấy Thành Ngọc đầu bù tóc rối sau nồi thuốc: “Sư tỷ đây là làm sao vậy?”

“Chỉ là luyện thuốc thất bại thôi, không đáng ngại.” Thành Ngọc ho khan hai tiếng, vẫy quạt xua tan khói mù, ánh mắt lững lờ chuyển sang Thẩm Thiền, đánh giá một lượt rồi tiếp tục loay hoay với cái nồi: “Có chuyện gì cứ nói thẳng.”