Chương 26

Cơn buồn ngủ ập đến dồn dập, một câu còn chưa nghĩ xong, Minh Ly đã nhắm mắt lại, hơi thở nặng nề.

Trăng sáng treo cao, Tiểu Trọng Phong tuyết trắng tịch mịch, tiếng gió vẫn văng vẳng.

Đêm đã về khuya.

Cửa phòng dường như có lam quang lúc ẩn lúc hiện.

Cửa sổ đóng chặt, nhưng có một luồng khí lạnh lọt vào trong phòng, ánh trăng xuyên qua khung cửa giấy chiếu vào trong phòng, in một bóng đen lờ mờ bên cạnh giường.

Khí tức Thẩm Thiền cuồn cuộn, linh lực vận chuyển trong kinh mạch, không lâu sau, từng sợi linh lực từ đầu ngón tay thấm ra, lúc đầu mảnh như sợi tơ, chớp mắt đã trở nên thô to hơn, sau đó giương nanh múa vuốt lao về phía thiếu nữ trên giường, trong nháy mắt quấn lấy thân thể nàng.

Thân thể thiếu nữ trên giường chợt run lên, linh lực màu lam nhạt như đỉa bám chặt lấy nàng, thiếu nữ sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Tiếng thở đều đặn vang lên, l*иg ngực thiếu nữ khẽ phập phồng, người đã rơi vào giấc ngủ sâu.

Phần da thịt sát xương quai xanh của thiếu nữ được vén lên, Thẩm Thiền vẫn đứng đó, sau đó hơi cúi người, cái bóng và lòng bàn tay lạnh lẽo lần lượt phủ lên khối da thịt ấm áp kia.

Ngoài cửa, tiếng gió dần ngừng, trong phòng linh lực cuồn cuộn chảy, càng lúc càng xông thẳng bừa bãi.

Những ngón tay thon dài khẽ run rẩy, trên trán Thẩm Thiền lấm tấm mồ hôi, nàng có thể cảm nhận được linh lực đang tách viên Mị Đan ra khỏi bụng Phó Minh Ly, nhưng có chút khó khăn, đôi môi vì dùng sức mà trở nên tái nhợt.

Chẳng lẽ phương pháp không đúng?

Có lẽ Mị Đan có chút khác biệt với yêu đan bình thường, cách cưỡng ép lấy ra này hiệu quả không tốt.

Lông mày thiếu nữ trên giường khẽ nhíu lại, trên mặt cũng nổi một lớp mồ hôi, dưới ánh trăng mờ nhạt có vẻ rõ ràng, Thẩm Thiền thu lại một chút lực, nhưng không dừng lại.

Nàng cần viên Mị Đan này.

Hít sâu một hơi, Thẩm Thiền đột nhiên dùng sức lòng bàn tay –

Người trên giường đột nhiên rên lên một tiếng nghẹn ngào, thân thể cũng vặn vẹo, Thẩm Thiền rũ mắt, đang do dự có nên dừng tay hay không thì sợi tóc bên tai đột nhiên bay lên, một luồng phản phệ mạnh mẽ cuồn cuộn ập tới!

Thẩm Thiền nghiêng người tránh né, trong nháy mắt thân hình lướt qua một đường cong trong không trung.

“Rầm” một tiếng, giá sách bên cạnh bị va chạm lung lay sắp đổ, Thẩm Thiền đưa tay giữ lại.

Một cuốn sách ở trên cùng của giá sách rơi xuống, vừa vặn đập vào chiếc bình hoa bên cạnh giá sách, sau tiếng vỡ tan giòn tan, những mảnh vỡ văng ra cạnh chân Thẩm Thiền.

Thẩm Thiền hít sâu một hơi, nhất thời có chút bực bội – chiếc bình hoa kia giá trị không nhỏ, năm xưa Thẩm Thiền đã tốn rất nhiều công sức mới có được, nàng rất thích nó.

Một hơi còn chưa hít xong, Thẩm Thiền nghe thấy bên giường có động tĩnh.

“Tỷ tỷ…?” Giọng nói từ trên giường truyền đến, nũng nịu, âm điệu có chút trầm, lại có chút mềm.

Thẩm Thiền ngẩng mắt.

Phó Minh Ly trên giường đang chống tay ngồi dậy, mắt phủ một tầng sương mỏng, ướŧ áŧ.

Nàng đưa tay dụi dụi đôi mắt to tròn, đầu hơi nghiêng, mắt chợt sáng lên, vui mừng nói: “Tỷ tỷ!”

Lúc này, cảm giác khó chịu ở ngực chẳng còn là gì nữa, Phó Minh Ly ngây ngô cười: “Tỷ tỷ sao lại ở đây?”

Ánh trăng nhạt nhẽo chiếu vào trong phòng, tầm mắt Minh Ly lấy Thẩm Thiền làm trung tâm quét khắp xung quanh, lúc này mới chú ý tới những mảnh vỡ bình hoa dưới chân Thẩm Thiền.

Một làn gió nhẹ lướt qua mặt Minh Ly, ba ngọn đèn trong phòng chợt sáng lên, tầm nhìn đột ngột trở nên rõ ràng, Minh Ly chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên, những mảnh vỡ bình hoa dưới giá sách đã bị Thẩm Thiền dùng pháp thuật thu lại rồi.