Ánh nến khẽ run rẩy, vầng sáng lờ mờ chập chờn trên vách tường.
Thẩm Thiền nhìn chằm chằm thiếu nữ đang hôn mê, lông mày nhíu chặt, trầm tư một lát, liền quả quyết vươn tay nhanh chóng cởi bỏ y phục của thiếu nữ. Ngay sau đó, lòng bàn tay nàng vận chuyển linh lực, từ từ xoa nắn trên l*иg ngực thiếu nữ.
Cưỡng ép lấy ra sẽ hơi đau, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, rốt cuộc nàng vẫn phải lấy Mị Đan ra, đúng lúc Phó Minh Ly đang bất tỉnh.
Chỉ là không ngờ vừa mới ra tay, người nằm trên giường chợt động đậy, khó nhịn vặn vẹo thân mình.
Thẩm Thiền dừng tay.
Giây lát sau, hàng mi dài quét qua ánh sáng ấm áp, Minh Ly mở mắt, nhíu mày, đôi mắt đen trắng rõ ràng in hình gương mặt vô cảm của Thẩm Thiền.
“Tỷ tỷ.”
Ngực đau dữ dội, nàng không kìm được thở hắt ra một hơi, ý thức dần dần khôi phục, những mảnh ký ức trước khi hoàn toàn hôn mê cũng ùa vào đầu Minh Ly.
Hình như là, Thẩm Thiền đã mở cửa cho nàng, rồi, cõng nàng.
Thẩm Thiền trông rất mảnh khảnh, da trắng nõn, dáng người yếu ớt. Nhưng sau lưng lại rộng rãi, cảm giác vững chắc truyền đến, vững vàng đỡ lấy Minh Ly, như cây tùng cổ thụ sừng sững trên đỉnh Thanh Vân Sơn, không hề cấn người, mà còn mang theo sự mềm mại vừa phải.
Mùi hương thanh nhã thoang thoảng nơi chóp mũi, Minh Ly nhận ra đó là hương hoa mai, mùi hương thẩm thấu vào hơi thở của Minh Ly, trái tim cũng theo đó khẽ rung động.
Minh Ly chớp chớp mắt, nghi ngờ đó là đang mơ, Thẩm Thiền ghét nàng như vậy sao có thể cõng nàng, chứ đừng nói là nói chuyện nhỏ nhẹ với nàng.
Thế là, mắt nàng đảo qua.
Quả nhiên là trong phòng của Thẩm Thiền!
Những ký ức sau đó không còn rõ ràng lắm, lúc thì nàng kéo Thẩm Thiền, lúc thì nàng nằm phục trên người Thẩm Thiền hơi thở nông cạn, Minh Ly sợ đến mức thân thể căng cứng, càng không phân biệt được đó là mơ hay thực.
“Ngươi bị yêu quái nhập vào thân rồi.” Thẩm Thiền trực tiếp nói cho nàng đáp án: “Đạo tâm không vững, rất dễ bị yêu tà thừa cơ mà vào.”
Minh Ly ngây người: “Yêu quái đâu rồi?”
Thẩm Thiền nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Gϊếŧ rồi.”
Ồ ồ, gϊếŧ rồi là tốt, gϊếŧ rồi là tốt.
Chỉ là hồi tưởng lại những chuyện yêu tà đã dùng thân thể mình làm với Thẩm Thiền, Minh Ly luôn cảm thấy không thoải mái, giờ đây cũng không bận tâm đến nỗi oan ức bị Thẩm Thiền phạt hôm trước, chỉ cúi đầu né tránh ánh mắt của Thẩm Thiền.
Vừa cúi đầu, chợt phát hiện trước ngực trống rỗng, y phục cũng đã được cởi ra, đầu óc Minh Ly trống rỗng, sợ đến mức bật ngồi dậy: “Con yêu quái kia đã ức hϊếp tỷ tỷ sao?”
“Không có, mặc lại quần áo đi.” Thẩm Thiền quay đầu đi: “Là con yêu quái đó cởi.”
Minh Ly bất bình nói: “Thế mà lại là một yêu da^ʍ!”
---
Vội vàng mặc lại quần áo, Minh Ly ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải một đôi u đồng, chăm chú nhìn nàng.
“Tỷ…” Khi thốt ra lời, Minh Ly chợt nhớ ra điều gì, vội vàng đổi giọng: “Sư tỷ?”
Sư tỷ hình như có lời muốn nói với nàng.
Lúc này ý thức đã hoàn toàn tỉnh táo, Minh Ly nghe thấy tiếng gió vù vù ngoài cửa sổ.
Tiểu Trọng Phong gió thật lớn a, Minh Ly nhớ lại, Thẩm Thiền vốn định để nàng xuống núi.
Nàng có chút căng thẳng mím môi, làn da mỏng manh bao bọc yết hầu lên xuống, chờ Thẩm Thiền mở miệng đuổi nàng đi.
Nhưng mà đã muộn lắm rồi, ánh trăng cũng không còn rõ ràng nữa, Minh Ly có chút sợ hãi – lúc lên núi thì bị nỗi uất ức che mờ lý trí, giờ đây vừa bị yêu quái nhập thân xong, Minh Ly đã ngoan ngoãn hơn nhiều.