Minh Ly ôm chân ngồi xổm bên cửa, rất buồn bã nghĩ, Thẩm Thiền thậm chí còn không thèm nghe nàng nói hết lời.
Thẩm Thiền một chút cũng không thích nàng.
Trên Tiểu Trọng Phong gió đêm rét buốt, Minh Ly bấm một cái Ấm Linh Quyết rơi xuống người, bụng đột nhiên “ùng ục” kêu một tiếng.
Nàng chưa ăn tối, bây giờ vừa lạnh vừa đói. À, còn đau mông và đau chân nữa.
Minh Ly ôm đầu gối cuộn tròn lại, ánh mắt quét tìm xung quanh, cố gắng tìm thứ gì đó có thể lấp đầy bụng.
“Đúng vậy, nàng ấy một chút cũng không thích ngươi, chúng ta trừng phạt nàng ấy có được không…”
Dưới ánh trăng tịch mịch, Minh Ly trong mơ hồ dường như nghe thấy một tiếng đáp lời.
Dưới ánh đèn lờ mờ, bóng mỹ nhân in trên tường.
Thẩm Thiền mở mắt, cảm nhận được kết giới ngoài sân dao động – con nhóc đó vẫn chưa đi, tối nay thật sự định bám trụ ở Tiểu Trọng Phong sao?
Thần thức trải rộng dò xét được khí tức của Minh Ly, Thẩm Thiền cúi mắt, đưa tay lật mở bản sao chép trên án thư.
Hai mươi bản môn quy, Phó Minh Ly vậy mà chép nhanh đến thế, Thẩm Thiền có chút kinh ngạc.
Tuy nhiên, đợi đến khi nàng lật mở trang đầu tiên, nhìn những thứ nguệch ngoạc trên đó, Thẩm Thiền nhíu mày nhìn rất lâu, mới miễn cưỡng nhận ra mấy chữ.
Nói là chữ ma vẽ bùa cũng là nể mặt Phó Minh Ly rồi, thứ này ngay cả quỷ cũng phải xấu hổ, Phó Minh Ly sao có thể mặt dày ôm lên được.
Uổng phí biết bao giấy và mực.
Thực ra nàng ta căn bản không biết chữ nhỉ.
Cúi mắt khép sách lại, động tác của Thẩm Thiền đột nhiên khựng lại, đột ngột nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa sổ đã đóng.
Ngoài phòng tiếng gió vẫn như cũ, không có gì bất thường.
---
Trên Tiểu Trọng Phong buổi tối gió luôn rất lớn, thỉnh thoảng tuyết tích trên đỉnh núi sẽ bị thổi xuống, rải rác bay vào sân của Thẩm Thiền, khiến người ta không phân biệt được rốt cuộc có tuyết rơi hay không.
Thẩm Thiền đẩy cửa ra, liền có tuyết rơi xuống sợi tóc, như những bông hoa tuyết trắng muốt nở rộ.
Ngoài cửa sân tiếng lầm bầm của Minh Ly vẫn không ngừng: “Tỷ tỷ khốn kiếp, ức hϊếp ta, đánh ta, trói ta, ta sẽ không bao giờ nhiệt tình gọi ngươi là tỷ tỷ nữa… Ngươi cứ chờ đó!”
Thẩm Thiền nheo mắt, cửa sân mở toang, tựa như gió tuyết nổi lớn.
Thiếu nữ đang dựa vào cửa không kịp phòng bị mà ngửa ra sau, lăn một vòng trên đất, như một quả bóng lăn đến trước mặt Thẩm Thiền, tóc dài tản ra hai bên, gáy trắng nõn lộ ra trong tầm mắt Thẩm Thiền.
Nơi đó rất bằng phẳng, không có bất cứ thứ gì, như một bức tranh trống rỗng, vô cùng thiếu một thứ gì đó để lấp đầy.
Thẩm Thiền dời tầm mắt, đưa tay đặt lên người Minh Ly một đạo Ấm Linh Phù.
“Vẫn chưa xuống núi, là định ở lại ăn cơm sao?” Thẩm Thiền rũ mắt, đối diện với khuôn mặt ngẩng lên của thiếu nữ.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng khảm trên khuôn mặt, Thẩm Thiền lúc này mới nhận ra nửa tháng nay, Phó Minh Ly trắng trẻo hơn một chút, khuôn mặt cũng tròn trịa hơn.
Không đổi là ánh mắt ngây ngốc của thiếu nữ.
“Sư tỷ.” Nàng nói: “Ta không biết ngự kiếm, đi bộ về ta sợ lắm, hơn nữa chân ta bị trẹo rồi.”
Thiếu nữ chớp chớp mắt, đưa tay kéo kéo vạt váy của Thẩm Thiền, giọng nói mềm mại mị hoặc: “Sư tỷ, ngươi cõng ta vào nghỉ ngơi một lát có được không?”
Khuôn mặt thiếu nữ dính tuyết, hàng mi dài khẽ run, đôi mắt lay động ngập tràn nước mắt, dáng vẻ thật đáng thương.