Chương 16

Lão què nói, nàng sinh ra là để làm việc này.

Nhiều năm sau lại trèo lên tường, động tác của Minh Ly vẫn nhẹ nhàng, ôm tập bản chép dày cộp, vẫn không gây ra chút tiếng động nào.

Màn đêm như mực tĩnh lặng trải rộng, chỉ có ánh trăng như một tấm lụa mỏng trong suốt, nhẹ nhàng bao phủ toàn bộ đình viện, gần gốc tường vài cây đang nở hoa đứng lặng lẽ, cành cây vươn ra tùy ý, vẽ nên trên mặt đất một bức tranh cắt bóng mạnh mẽ mà mơ hồ.

Thật đẹp, đẹp như Thẩm Thiền.

Minh Ly ôm tập bản chép nhảy xuống, nhanh chóng đi đến dưới mấy cây đó, nhắm mắt lại dùng sức ngửi.

Đúng vậy, chính là mùi này.

Lạnh lẽo, non nớt, u hương, thì ra mùi hương trên người Thẩm Thiền là từ đây mà ra.

Cánh hoa mỏng như cánh ve, dưới ánh trăng lạnh lẽo tỏa ra thứ ánh sáng long lanh.

Minh Ly nghĩ, đây chắc chắn là hoa mai, trong nhận thức của nàng, chỉ có hoa mai mới nở vào mùa đông.

Nàng ở dưới gốc cây phóng túng ngửi, ngửi, thầm nghĩ Thẩm Thiền quanh năm suốt tháng ở đây, trách không được trên quần áo cũng dính mùi hương này, rất dễ chịu, giống như ánh trăng, Minh Ly rất thích.

Sau này cũng phải trồng cây mai trong sân, để khắp người đều dính mùi hương này.

Vui vẻ một lúc lâu, Minh Ly mới nhớ ra mục đích thực sự khi đến đây, nàng ôm đống bản chép, thu lại nụ cười, trịnh trọng đi gõ cửa.

Vẫn không có ai đáp, nhưng đèn bên trong rõ ràng đang sáng.

Minh Ly trong lòng sinh nghi, đang định đẩy vào, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nước, cùng với tiếng hít thở rất khẽ, rất dễ bị bỏ qua.

Nàng nín thở, theo trực giác đi vòng qua hành lang, không lâu sau đã đến trước một suối nước nóng.

Hơi nước bốc lên nghi ngút, hương thơm thoang thoảng, như một lớp màn sương mờ bao phủ xung quanh suối nước nóng, trong làn sương mù mịt, một mỹ nhân ẩn hiện.

Minh Ly lặng lẽ bước vào, nhìn rõ người đó hơn —— là Thẩm Thiền.

Thẩm Thiền mặc đơn y, nửa tựa vào mép suối nước nóng, tóc đen như thác, tùy ý buông xõa trên bờ vai trắng nõn, vài lọn tóc bị hơi nước làm ướt, dán chặt vào làn da trắng mịn như thể thổi là bay, càng tôn lên vẻ trắng như tuyết của nàng.

Minh Ly không dám lại gần, chỉ lẳng lặng ngồi xổm xuống, ánh mắt có chút hoảng loạn, lướt qua mặt nước lăn tăn, núi xa mờ ảo, ánh trăng trắng lạnh, rồi loanh quanh, lại dừng lại trên người trước mắt.

Khác với Thẩm Thiền mà Minh Ly thường thấy, Thẩm Thiền ngày thường như sương, như tuyết, lạnh lẽo gai góc, người khác không dám lại gần. Còn lúc này Thẩm Thiền lại giống một khối ngọc, ở ngay gần, dường như có thể chạm tới.

Đôi mắt khẽ nhắm, hàng mi dài đổ bóng nhạt lên bầu mắt, thần thái lười biếng mà thoải mái, cánh tay mềm mại như mỡ đông đặt trên mép hồ, những giọt nước từ từ trượt xuống theo cánh tay, rơi vào nước, bắn tung tóe những gợn sóng nhỏ li ti.

Trên má Thẩm Thiền còn một giọt nước, sắp rơi mà chưa rơi, trông như một mặt dây chuyền ngọc đang lay động, Minh Ly cứ nghĩ giọt nước đó sắp rơi xuống, đợi rất lâu nhưng nó vẫn cứ lơ lửng trên cằm Thẩm Thiền.

Long lanh sáng ngời, dường như còn mang theo mùi hương thoang thoảng.

Minh Ly nhìn đến ngẩn ngơ, không biết từ lúc nào đã vươn tay ra —— nàng chỉ muốn gạt giọt nước đó xuống.

---

Màn đêm buông xuống, ánh trăng giăng màn, trong hơi nóng bốc lên nghi ngút, Thẩm Thiền tựa vào phiến đá bên hồ, hai mắt khép hờ, nước hồ ấm áp bao phủ làn da, sự mệt mỏi càng lúc càng trở nên đậm đặc.