“Tiểu sư muội đúng là khéo léo, tài hoa.” Phục Linh nhận lấy thứ đó tỉ mỉ quan sát, mím môi cười: “Người này trông… lại có chút giống Thẩm Thiền sư tỷ.”
Khuôn mặt thanh lãnh, khí chất xuất chúng, đặc biệt là thanh kiếm đeo bên hông, trên chuôi kiếm khắc vài bông mai, sáng lóa, chẳng phải chính là thanh “Cửu Thiên” của Thẩm Thiền sư tỷ sao?
“Ái chà!” Minh Ly vội vàng giật lấy pho tượng gỗ: “Không phải cái này! Nhầm rồi!”
Minh Ly vội vàng lấy ra một pho tượng nhỏ từ trong tay áo, đưa đến trước mặt Phục Linh: “Cái này mới là của Phục Linh sư tỷ.”
Vẫn là một pho tượng gỗ nhỏ rất tinh xảo, thần thái y hệt sư tỷ trước mắt, đặc biệt là đôi mắt ngậm ý cười, đôi môi luôn khẽ cong lên, như Phục Linh sư tỷ được thu nhỏ tỉ lệ một một.
Phục Linh xoa nhẹ pho tượng gỗ trong lòng bàn tay, cười nói: “Đẹp thật đấy, tiểu sư muội có bản lĩnh như vậy, ở Thanh Vân Môn thật là lãng phí tài năng.”
Minh Ly cười hì hì: “Sư tỷ thích là tốt rồi.”
Rời khỏi chỗ Phục Linh, Minh Ly ôm một đống Ôn Linh Phù đi về.
Ánh mặt trời chói chang, lòng bàn chân Minh Ly dính nước tuyết, dấu chân in trên bậc đá mọc đầy rêu xanh.
Xuyên qua một rừng tre, lá tre theo gió phát ra tiếng xào xạc, phía sau hàn ý chợt dâng, một luồng kiếm khí lạnh lẽo xé gió mà đến, thẳng tắp lao về phía gáy cô gái.
Eo đột nhiên dùng sức, Minh Ly tựa như một con cá bơi lội linh hoạt, xoay người né tránh với tốc độ khó tin. Lá tre dưới chân bị kình khí chấn động bay lên tán loạn, tựa như một trận bão tuyết màu xanh lục.
Tuyết xanh chìm xuống, nữ tử thân mặc y phục xanh lục xách kiếm, sát khí đằng đằng.
“Diệp Linh?” Ghi hận nàng ta từng đánh mình, Minh Ly dứt khoát ngay cả hai chữ “sư tỷ” cũng không gọi nữa, nâng tay lặng lẽ chạm vào thanh kiếm đeo bên hông, động tác cảnh giác.
Thuốc của Thanh Vân Môn rất hiệu quả, chỉ nửa tháng, vết thương trên mặt cả hai đều đã không còn dấu vết.
“Phó Minh Ly.” Diệp Linh chậm rãi nhặt lên một lá Ôn Linh Phù dưới đất: “Ngươi chẳng phải đã Luyện Khí rồi sao, sao còn cần thứ như Ôn Linh Phù này?”
Nửa tháng Luyện Khí, cũng coi là nhanh, miễn cưỡng cũng có thể sánh bằng nàng ta.
Nhưng Thanh Vân Môn ai sẽ nhớ đến chuyện này chứ, nhắc đến nàng, đa số mọi người cũng chỉ cười một tiếng, nói “sư tỷ Trúc Cơ kỳ bị tiểu sư muội còn chưa luyện thể đánh cho”.
Thật sự là mất mặt đến tận nhà.
Diệp Linh mím môi, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Minh Ly cúi người nhặt lên những lá Ôn Linh Phù rơi vãi trên đất: “Môn quy Thanh Vân Môn, cấm đấu đá nội bộ.”
“Không phải đấu đá, chỉ là tỷ thí mà thôi ——”
Lời còn chưa dứt, một luồng kiếm khí từ bên cạnh xiên chéo tới, Minh Ly nghiêng người né tránh, mượn lực lùi lại vài mét, những lá Ôn Linh Phù khó khăn lắm mới nhặt lên lại rơi vãi khắp đất.
Những lá phù chú vẽ bậy này giống như vàng mã dùng trong tang lễ, Diệp Linh nhìn thấy thật xui xẻo, nâng tay chém rách hai lá.
“Ngươi!” Minh Ly tức giận tột độ, đây là những thứ nàng xin từ Phục Linh sư tỷ đấy!
Thấy nàng tức giận, Diệp Linh cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, nâng tay lại chém rách hai lá nữa, kiếm khí lướt qua, chợt “đùng” một tiếng, như chém trúng vật cứng nào đó.
Diệp Linh cúi đầu nhìn, tựa như một pho tượng gỗ, bị nàng ta chém đôi từ giữa.
Thứ khắc trên đó giống như một người, Diệp Linh còn chưa nhìn rõ, chợt nhận ra một luồng kình phong ập tới, tiếng xé gió chói tai lập tức đến trước mặt nàng.