Chương 10

Minh Ly đưa tay, lòng bàn tay đưa ra trước mắt Thẩm Thiền, làm bằng chứng Diệp Linh sư tỷ ức hϊếp nàng.

Trong lòng bàn tay có một vết sẹo, máu đã khô lại, cũng đã bôi thuốc rồi, chỉ là nhìn có chút đáng sợ.

Thẩm Thiền dừng bước, bất đắc dĩ nói: “Ta biết rồi, vừa rồi Trưởng lão đã nói qua rồi.”

Cô gái rất vội vã giải thích với Thẩm Thiền, hình như sợ Thẩm Thiền có hiểu lầm gì về nàng.

Hơi trắng thở ra từng luồng từng luồng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Ly bị lạnh đến đỏ bừng, nàng ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiền, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng tràn ra vẻ tủi thân: “Nhưng tỷ tỷ hình như một chút cũng không tin ta.”

Nói chính xác hơn, Thẩm Thiền không phải không tin nàng, mà là căn bản không hề quan tâm đến chuyện này, nàng chỉ muốn nhanh chóng kết thúc, để còn về nghỉ ngơi.

“Tin chứ.” Thẩm Thiền nói qua loa, ánh mắt quét qua khuôn mặt chằng chịt vết thương của thiếu nữ —— đó là vết thương do Diệp Linh cào ra, Minh Ly không chịu thiệt, do đó trên mặt Diệp Linh cũng có những vết thương tương tự.

Mặc dù cuối cùng giao đấu không phân thắng bại, nhưng một tiểu sư muội còn chưa bắt đầu luyện thể, và một sư tỷ Trúc Cơ kỳ có thể đánh qua đánh lại ngang sức, chuyện này cũng xem như hiếm lạ.

Thẩm Thiền lần nữa đánh giá thiếu nữ trước mắt, vẫn là mặt vàng da xanh, Thẩm Thiền thực sự không thể tưởng tượng nổi nàng đánh nhau với người khác trông sẽ như thế nào.

Thấy thân thể nàng cắn môi run rẩy, Thẩm Thiền nâng tay dùng Ôn Linh Quyết lên người cô gái: “Lát nữa đi đến Dược phòng lấy vài loại thuốc, bôi vào các vết thương trên người.”

Minh Ly ngoan ngoãn gật đầu.

Thẩm Thiền nghĩ nghĩ, lại nói: “Thanh Vân Môn không như những nơi khác, cấm đồng môn tương tàn, ngươi đã quyết định ở lại, thì phải tuân thủ quy củ.”

Nàng không muốn cứ ba ngày hai bữa lại phải đến dọn dẹp tàn cuộc cho đứa muội muội không mấy quen thuộc này.

“Chúng ta không phải đấu đá, là nàng ta khıêυ khí©h ta trước…” Minh Ly miệng khẽ mấp máy, lại bắt đầu nhỏ giọng giải thích: “Là nàng ta sáng sớm đã dậy, chỉ kiếm vào cổ ta, sau đó…”

Lải nhải không ngừng nghỉ, Thẩm Thiền vội vàng ngắt lời: “Có thì sửa, không có thì thêm nỗ lực.”

Minh Ly biểu cảm ngơ ngác, mất một lúc lâu mới ngập ngừng gật đầu.

Nàng thực ra không nghe hiểu câu “thêm nỗ lực” của Thẩm Thiền, nhưng từ vẻ mặt không kiên nhẫn của Thẩm Thiền mà suy ra, Minh Ly mãi sau mới nhận ra, hình như nàng đã gây ra chút phiền phức cho Thẩm Thiền.

Tuyết rơi trên chóp mũi, lạnh lẽo, hồi thần lại, Thẩm Thiền đã biến mất.

Từ ngày đó trở đi, trên trời không còn rơi tuyết nữa.

Nhưng Thanh Vân Sơn địa thế cao chót vót, tuyết tích tụ từ trước đó lâu ngày không tan, ngay cả ban ngày mặt trời lên cao, hơi lạnh vẫn chưa tan biến, lạnh đến mức khiến người ta không ngừng run rẩy.

Minh Ly đi đến chỗ Phục Linh sư tỷ lĩnh vài lá Ôn Linh Phù, khuôn mặt nhỏ nhắn rụt vào trong áo choàng, lộ ra vài phần trắng nõn và đầy đặn, hoàn toàn khác biệt với cô gái gầy gò ốm yếu nửa tháng trước mới lên núi.

“Nhà ăn trên núi rất ngon.”

Minh Ly có chút ngượng ngùng, động tác gượng gạo móc ra một thứ từ phía sau đưa đến trước mặt Phục Linh: “Sư tỷ, tặng ngươi.”

“Ừm?” Phục Linh rủ mắt nhìn xuống, phát hiện là một pho tượng gỗ nhỏ, dung mạo thân hình sống động như thật, kỹ thuật điêu khắc trông không hề kém cạnh thợ mộc.