Chương 1

"Quả thật yêu vật hôm nay rất khó đối phó."

Thẩm Thiền và sư muội bám riết không tha, đuổi theo suốt mười mấy dặm, dọc đường còn thay nhau bày trận pháp, mãi mới tiêu diệt được nó trong một thôn làng hoang vắng. Đến khi xong xuôi mọi chuyện, mặt trời cũng đã sắp xuống núi.

Khi về đến Thanh Vân Môn, bóng chiều đã ngả dài sau lưng.

Phía xa, núi non bao phủ trong tuyết trắng. Ánh tà dương màu vàng cam soi rọi mặt tuyết lạnh lẽo, vạn vật tĩnh mịch, chỉ đôi lúc có tiếng gió thổi qua.

Thẩm Thiền vịn kiếm bước lên từng bậc thang, vạt áo dính máu yêu đỏ thẫm đã đông cứng lại. Dù có Noãn Linh Quyết hộ thân, nàng vẫn cảm thấy lạnh buốt.

Tiếng đế giày ma sát với tuyết đọng tạo nên những âm thanh nặng nề. Thẩm Thiền mặc cho tuyết bay lất phất, đi thẳng về sân của mình, nhưng đến nửa đường thì có người gọi lại.

Hóa ra là Thẩm Cẩn Du đã đưa một cô bé về Thanh Vân Môn. Ngài ấy muốn Thẩm Thiền qua dùng bữa, cũng là để gặp mặt cô bé kia.

Vị sư muội dẫn đường cho hay, cô bé đó được chưởng môn cứu trên đường về lại Thanh Vân Môn. Cô bé là con của một người bạn cũ của chưởng môn, nhưng người đó đã qua đời, nên ngài ấy đưa cô bé về đây, hình như là có ý muốn cho cô bé gia nhập môn phái.

Thẩm Thiền thờ ơ đáp lại. Chẳng rõ là do lạnh hay do mệt mà sắc mặt nàng trắng bệch như tuyết, lại nhuốm vẻ mệt mỏi xám ngắt.

Lúc bước vào Thanh Huy Các, tuyết ngoài trời vẫn rơi.

Vừa vào trong phòng, hơi ấm đã ập đến bao trọn lấy người Thẩm Thiền, khiến nàng bất giác run lên. Thẩm Thiền chớp mắt, vừa ngước lên đã bắt gặp một ánh nhìn khác.

Đôi mắt ấy rất to, rất đen, đang nhìn nàng không chớp. Đó hẳn là cô bé mà Thẩm Cẩn Du đưa về.

Trong phòng có một chiếc bàn nhỏ, chỉ có hai người một lớn một nhỏ đang ngồi. Cả hai ánh mắt đều đổ dồn về phía Thẩm Thiền. Nàng hơi khựng lại một chút rồi mới bước tới.

Trông như thể họ đã đợi nàng từ rất lâu rồi.

Sương tuyết trên người nàng dần tan ra trong hơi ấm. Tuyết đọng trên tóc cũng hóa thành nước, thấm vào da thịt mát lạnh. Thẩm Thiền phải cố nén lại sự khó chịu trong người, lắng nghe Thẩm Cẩn Du kể lại chuyện gặp được Phó Minh Ly bằng chất giọng đều đều không cảm xúc.

À phải rồi, cô bé đó tên là Phó Minh Ly.

Thẩm Thiền không nhớ Thẩm Cẩn Du có người bạn cũ nào họ Phó. Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Bởi có rất nhiều chuyện của Thẩm Cẩn Du mà nàng không hề biết, cũng như có rất nhiều chuyện của nàng mà Thẩm Cẩn Du chẳng hề bận tâm.