“Bản mệnh ngọc giản... vỡ vụn rồi?”
Minh Châu như bị sét đánh, trong khoảnh khắc nàng thậm chí hoài nghi bản thân nghe nhầm.
Hình tượng hoàn mỹ ngày thường của nàng bỗng chốc vỡ tan, nàng nhìn chưởng môn bằng ánh mắt không thể tin nổi, giọng nói cũng trở nên sắc bén chói tai: “Ngài nói cái gì?”
Hồng Hiên chân nhân cau chặt đôi mày, vốn định nổi giận, nhưng nhìn rõ người đang hỏi là Minh Châu, kẻ có thiên phú tốt nhất trong thế hệ trẻ, ông mới hơi thả lỏng, tiếp tục trầm giọng hỏi: “Vừa rồi ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Minh Châu không trả lời ông, mà chỉ thất thần nhìn chằm chằm vết nứt trên vách núi giờ đã mở rộng gấp mấy lần trước đó, như thể chuyện vừa xảy ra là điều nằm ngoài khả năng lý giải và chấp nhận của nàng.
Ánh mắt Hồng Hiên chân nhân lướt qua Minh Châu, chuyển hướng nhìn sang Cảnh Vân, Bồ Anh cùng những đệ tử khác đang có mặt.
Ngoại môn trưởng lão Bồ Anh lúc này hoàn toàn mơ hồ, vẫn chưa phản ứng kịp, lên tiếng hỏi ngược lại: “Chưởng môn chân nhân, không phải bản thể của Huyền Lăng chân nhân gặp phải biến cố dưới đáy vực, mới dẫn đến tình trạng vừa rồi sao?”
Ông mơ hồ biết rằng Trường Phong Nhai sở dĩ trở thành cấm địa trong tông môn, hình như là bởi nơi này phong ấn một loại mãnh thú cực kỳ mạnh mẽ.
“Phong ấn không có bất kỳ động tĩnh gì.” Hồng Hiên chân nhân trực tiếp phủ nhận.
“Không có...” Bồ Anh ngẩn ra: “Nhưng vừa rồi vách núi rung chuyển dữ dội như vậy...”
“Là bởi vì mất đi sự trấn áp của Huyền Lăng, nên "nó" trở mình.” Hồng Hiên chân nhân mất kiên nhẫn giải thích một câu, sau đó lại vội vã thúc giục: “Các ngươi chỉ cần nói rõ cho ta biết, trước khi chuyện này xảy ra, rốt cuộc ở đây đã phát sinh điều gì!”
Trở mình? Động tĩnh dữ dội vừa rồi, vậy mà chỉ là sinh vật nào đó bên dưới vách núi trở mình?
“Trước khi...” Bồ Anh liên tưởng đến điều gì, lời nói nghẹn lại trong cổ họng, toàn bộ khuôn mặt bỗng phủ kín bởi sự kinh hãi.
Giống hệt như Bồ Anh, những người khác tại đây cũng đồng loạt nhớ lại cảnh tượng lúc trước, vẻ mặt của từng người đều y hệt như ông.
Nhận thức kinh hoàng vừa rồi tưởng đã tiêu tan lúc này một lần nữa ào ạt kéo đến, thậm chí lần này, nó còn mang tới hiệu quả chấn động gấp nhiều lần.
Ban đầu, khi biết người vừa xuất hiện ở đây không phải là bản thể của Huyền Lăng, tất cả mọi người đều nghĩ rằng do bản thể của y gặp biến cố nên phân thân mới bị diệt. Nhưng theo như chưởng môn vừa nói, phía dưới rõ ràng không hề có dị biến gì, vậy tức là... mọi chuyện từ đầu tới cuối đều do Minh Đại?
“Người Minh Đại gϊếŧ... không phải là phân thân sao...” Trong đám đông, cuối cùng cũng có một đệ tử không nhịn nổi, run rẩy thốt lên.
Hồng Hiên chân nhân vừa nghe xong liền trực tiếp phất tay một cái, hút đệ tử Trúc Cơ kỳ kia đến bên cạnh mình, để hắn đứng vững giữa không trung: “Ngươi nói xem, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”
Đối mặt với mệnh lệnh của chưởng môn, tên đệ tử kia tự nhiên không dám giấu giếm, hơi lắp bắp kể lại toàn bộ những gì mình nhìn thấy ban nãy.
Thật ra, toàn bộ chuyện này vốn vô cùng đơn giản, chỉ là nghe vào tai thì quá mức kỳ dị khó tin. Một đệ tử Luyện Khí kỳ chỉ dựa vào thanh kiếm gỗ, lại có thể gϊếŧ chết một vị Kim Đan chân nhân, đây quả thật là chuyện trái với lẽ thường.
Hồng Hiên chân nhân nghe xong, phản ứng đầu tiên là không tin, nhưng nhìn lại vẻ mặt của đám người tại hiện trường, ông lại trầm mặc.
Sau một hồi lâu cân nhắc, Hồng Hiên chân nhân mới ném tên đệ tử kia trở về, thần niệm lập tức khởi động, chủ động hướng về phía khí tức mạnh mẽ đang ẩn náu bế quan sâu trong mật địa của Thiên Nguyên Tông mà truyền đi.
“Tổ sư, đệ tử có chuyện cần bẩm báo...”
Một lát sau, một luồng uy áp cực kỳ khủng bố đột nhiên giáng xuống nơi đây. Nếu nói chân nhân Kim Đan cho đám đệ tử tại đây cảm giác không thể phản kháng, thì dưới uy áp này, toàn bộ người có mặt, kể cả hai vị trưởng lão Kết Đan kỳ, cũng như những con côn trùng bị phong ấn trong hổ phách, ngay cả ý thức cũng đều đông cứng lại.
Một bàn tay lớn trông như hư ảo, tựa hồ không hề có thực chất từ trên trời vươn xuống, thò vào bên trong khe nứt mà mò lấy.
Khoảnh khắc sau, bản thể không còn chút sinh cơ nào của Huyền Lăng bị bàn tay lớn hư ảo kia, chẳng biết từ chỗ nào vớt ra.
Động tĩnh này lại khiến đám hung thú dưới đáy vực xao động lần nữa, nhưng ngay lập tức đã bị bàn tay lớn hư ảo ấy vỗ một chưởng áp chế xuống. Tuy nhiên, ngay lúc chưởng ấy áp xuống, bàn tay lớn hư ảo kia cũng thật sự hóa thành hư vô, tiêu tán giữa thiên địa.
Chỉ để lại một giọng nói già nua, không gần không xa, vang vọng từng ngóc ngách của sơn nhai: “Phong ấn chưa phá, nguyên nhân cái chết của Huyền Lăng là do kẻ khác dùng lực nhân quả, thông qua phân thân, trực tiếp chém đứt sinh cơ của bản tôn.”