Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Đã Bật Hack Cho Game Tu Tiên

Quyển 1 - Chương 12

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Chết rồi!" Minh Đại liền trở nên ảo não, hóa ra ở nơi này, chỉ cần vừa nảy sinh ý nghĩ là chữ sẽ tự động xuất hiện luôn, giá như có thể thu hồi lại thì tốt quá...

[Hôm Nay Chỉ Ăn Ba Cái Bánh đã thu hồi một tin nhắn.]

Diệp Thiên Cơ: “...”

Ninh Việt: “...”

Cố Niệm Niệm: “...”

Thanh Dương Tử: “...”

Minh Đại cũng cảm thấy rất xấu hổ, nàng hơi muốn hỏi xem liệu có thể thu hồi tin nhắn “đã thu hồi” kia luôn không, nhưng tiếc rằng lần này khung trò chuyện nhóm hoàn toàn không có phản ứng gì nữa.

Bên kia, Thanh Dương Tử có lẽ đã định thần trở lại, chán nản nói: “Vì sao lại là ăn bánh chứ? Ăn bánh thì thôi đi, vì sao lại chỉ có ba cái?”

"Bởi vì chẳng còn lại bao nhiêu..." Nhớ đến lượng thức ăn còn lại, trong lòng Minh Đại chợt chua xót. Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện, ở đây tuy rằng chỉ cần dùng ý nghĩ là có thể gửi ra văn tự, nhưng không phải tất cả ý nghĩ trong lòng đều sẽ tự động hiển thị lên, mà chỉ khi nàng chủ động "lên tiếng" có ý thức rõ ràng giống như ban nãy thì mới xuất hiện.

“Lúc này chuyện cái bánh quan trọng sao?” Diệp Thiên Cơ giọng điệu rõ ràng kích động: “Quan trọng là cuối cùng tân đạo hữu đã tới rồi!”

Ninh Việt: “Để ta xem hình đại diện chút nào... Ồ? Là một vị sư muội, nhìn có vẻ rất nhỏ tuổi nha! Như vậy tính ra trong sáu người chúng ta, số lượng nam nữ vừa vặn ngang nhau.”

Cố Niệm Niệm: “Đôi mắt của Bánh Bánh trông giống linh thú ta vừa mới ký khế ước quá đi, đáng yêu ghê!”

Ninh Việt: “Cố sư tỷ, sư muội chắc là sẽ đổi tên rất nhanh thôi…”

Cố Niệm Niệm: “Biết rồi Việt Việt! Đợi sư muội đổi tên xong thì ta cũng sẽ đổi cách xưng hô mà!”

Ninh Việt: “...”

Người trong nhóm dường như đang khá kích động. Tuy rằng còn rất nhiều thứ Minh Đại chưa hiểu rõ, nhưng nàng vẫn cảm nhận được rằng thái độ của họ đối với mình là bạn bè chứ không phải kẻ địch, hơn nữa bọn họ hiển nhiên cũng hiểu rõ tình huống hiện tại hơn nàng rất nhiều.

Điều này khiến tâm lý cảnh giác của Minh Đại giảm đi một chút. Nàng dù sao mới chỉ mười sáu tuổi, hôm nay gặp phải biến cố lớn như vậy, ngước mắt nhìn quanh, đâu đâu cũng là địch thủ. Hiện tại cuối cùng cũng gặp được một hoàn cảnh thân thiện.

Đúng lúc này, trong nhóm liên tục xuất hiện ba thông báo:

[Chức năng giao dịch xuyên giới đã mở.]

[Khu treo thưởng đã mở.]

[Hệ thống nhiệm vụ đã mở.]

Giao dịch xuyên giới? Treo thưởng? Nhiệm vụ?

Minh Đại còn đang cân nhắc thì bỗng xuất hiện một cái tên mới mà trước đó nàng chưa từng thấy...

Mạc Hoài: “Xem ra thành viên cuối cùng đã đến rồi.”

Kết hợp với nội dung vừa đọc được ban nãy, Minh Đại liền nhận ra, người này hẳn chính là “Mạc tiền bối” mà mấy người kia đã đề cập trước đó.

Dường như đoán được nghi hoặc trong lòng Minh Đại khi vừa mới gia nhập, Mạc Hoài kiên nhẫn giải thích: “Vị đạo hữu này, nơi đây chính là một vùng đất dùng để thần niệm trao đổi xuyên giới, ngươi có thể gọi nó là nhóm chat người dùng chỉnh sửa khí. Ngoại trừ bản thân ngươi ra, người bên ngoài không ai biết đến, cũng không thể tiến vào. Thành viên trong nhóm, cộng thêm ngươi tổng cộng sáu người, chúng ta đều là những kẻ sở hữu chỉnh sửa khí.”

Những lời này đã giải đáp nhiều nghi vấn của Minh Đại, đồng thời cũng nối liền một số nội dung mà nàng đã thấy trước đó. Thảo nào giữa lời nói của những người khác, ai nấy đều rất tín phục tiền bối Mạc.

Hôm Nay Chỉ Ăn Ba Cái Bánh: “Đa tạ tiền bối Mạc, xin hỏi chỉnh sửa khí này rốt cuộc là vật gì?”

Minh Đại lễ phép trả lời xong, ngay sau đó nhìn thấy cái tên của mình trong nhóm, lại có chút ngượng ngùng.

Mạc Hoài: “Chỉnh sửa khí, ngươi có thể hiểu như một cơ duyên nghịch thiên.”

Nghịch thiên ư?

Hình dung kiểu này... nhưng khi Minh Đại nghĩ lại tình cảnh mình gϊếŧ Huyền Lăng trước đó, lại cảm thấy hình như đúng thật là vậy. Uy năng của chỉnh sửa khí, quả thực đã đem hết thảy kiến thức cơ bản của giới tu tiên đạp dưới chân mà nghiền ép...
« Chương TrướcChương Tiếp »