Một khe hở nhỏ được hình thành từ vách đá nứt vỡ, vừa vặn đủ để chứa thân hình nhỏ bé của Minh Đại.
“Ùng ục...”
Minh Đại vỗ về chiếc bụng đã xẹp lép của mình. Dưới đáy vực tối tăm không chút ánh sáng, nàng không tính nổi từ lúc sáng sớm đến bây giờ đã trôi qua bao lâu, nhưng chắc chắn đã qua giờ ngọ.
Luyện Khí kỳ trong các giai đoạn tu luyện, vốn là thời kỳ rèn luyện nền tảng căn cơ, việc tu hành về cơ bản xoay quanh bốn chữ: “Luyện tinh hóa khí”.
Cái gọi là luyện tinh hóa khí, chính là chuyển hóa dinh dưỡng hằng ngày thu nạp được từ thức ăn và dược liệu thành chân khí, để tăng cường sức mạnh của thân thể và kinh mạch. Người tu hành ở giai đoạn này giống như một cái lò tiêu hao rất nhiều tài nguyên, mỗi ngày đều phải dùng lượng lớn thực phẩm và dược vật bổ sung tinh nguyên khí huyết, từ đó sản sinh ra năng lượng hấp thu và chuyển hóa linh khí.
Chỉ đến khi đột phá giới hạn của phàm nhân, tiến vào một giai đoạn hoàn toàn mới, cơ thể mới có thể trực tiếp hấp thu linh khí thiên địa, mà giai đoạn ấy chính là Trúc Cơ.
Ở trong tu chân giới, chỉ khi bước vào giai đoạn Trúc Cơ mới được xem là người tu tiên theo đúng nghĩa.
Bởi vậy, hiện tại Minh Đại mới Luyện Khí tầng mười, nói một cách nghiêm ngặt, vẫn còn đang thuộc về giai đoạn phàm nhân.
... Hơn nữa còn là một phàm nhân có sức ăn cực lớn.
Lúc trước, nàng dốc sức bỏ chạy đã tiêu hao không ít thể lực. Tệ hơn nữa là, dọc đường chạy tới đây, nàng đã tìm kiếm khắp xung quanh, nhưng chẳng thấy được bất kỳ thứ gì có thể ăn được.
Nơi này ngay cả một ngọn cỏ cũng không có, ngoài đá ra vẫn chỉ toàn là đá.
Minh Đại lấy từ trong ngực ra túi trữ vật của mình, thứ duy nhất trên người nàng vượt khỏi phạm trù phàm tục, luôn được cất giữ bên người. Sáng nay khi nàng vô cớ xuất hiện trong cấm địa, trên người ngoài thanh kiếm gỗ ra thì chỉ còn mỗi túi trữ vật này.
Trong túi trữ vật chứa vài món đồ dùng thường ngày, còn có ít lương khô, chừng ba cân bánh bột mì khô, là thứ nàng chuẩn bị sẵn để khi ra ngoài tạm thời chống đói.
Đối với người bình thường mà nói, lượng bánh này đủ ăn trong nhiều ngày, nhưng đối với Minh Đại đang ở Luyện Khí kỳ mà nói, lượng này còn chưa đủ cho một bữa cơm ngày thường của nàng.
Minh Đại lấy ra một chiếc bánh, cắn một miếng hết luôn một nửa, sau đó nàng dừng tay lại, đầy tiếc nuối cất nửa miếng bánh còn lại vào túi trữ vật.
May mắn trong cái rủi, phía trên khe hở này có nước đá đang nhỏ xuống từng giọt chậm rãi, bằng không e là chẳng cần cự thú đuổi tới, nàng đã chết khát trước rồi.
Chậm rãi nhai kỹ nửa chiếc bánh, Minh Đại bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ về giọng nói kỳ lạ đã vang lên trong đầu trước đó.
Cho dù Minh Đại hiểu biết về giới tu tiên không tính là nhiều, nhưng nàng cũng từng nghe nói qua vài chuyện kỳ ngộ truyền kỳ. Từ chuyện vừa rồi ở trên vách núi, nàng đột nhiên biết trước được tương lai, rồi sau đó vô cớ gϊếŧ chết Huyền Lăng, nàng đã nhận ra có lẽ bản thân đạt được một cơ duyên hết sức lợi hại.
Lúc này âm thanh thần bí kia không xuất hiện nữa, nhưng Minh Đại lại có một loại trực giác cảm nhận được, cơ duyên bí ẩn kia vẫn còn tồn tại trên người nàng.
“Tiền bối?”
“Thượng thần? Ma tôn?”
Không đúng, dường như không giống mấy tình tiết cường giả nhập thể trong các cuốn thoại bản hay viết.
“Một kích tất sát?”
“Tám?”
“Một, hai, ba, bốn...”
Minh Đại lần lượt thử hết những từ ngữ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong đầu nàng lúc trước, nhưng đều không thu được kết quả gì.
Nàng không bỏ cuộc, dốc hết sức lực hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó, cuối cùng...
“Chỉnh... chỉnh sửa khí?”
Giống như một chiếc công tắc nào đó bỗng nhiên được bật lên, Minh Đại cảm thấy ý thức của bản thân dường như lập tức bị một tờ giấy phát ra ánh sáng xanh lam u ám bao trùm hoàn toàn.
Ngoại trừ những thông tin trước đây đã từng xuất hiện như "Bật khóa sinh mệnh", "Bật khóa linh lực", "Tăng thêm 999999 linh thạch", "Nhất kích tất sát"... thì còn có rất nhiều hình vẽ cùng văn tự mà Minh Đại hoàn toàn không hiểu rõ ý nghĩa.
Minh Đại vừa mới lạ vừa mờ mịt nhìn vào tờ "giấy vẽ" này, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Ngay lúc này, Minh Đại chợt cảm giác nơi nào đó trong ý thức khẽ rung lên. Nàng tập trung sự chú ý tới đó, liền thấy phía dưới của "giấy vẽ" có một hình bong bóng đang lóe lên một chấm đỏ, trên chấm đỏ có một con số "98".
Điều kỳ lạ là, con số này rõ ràng là một ký hiệu nàng chưa từng thấy bao giờ, nhưng Minh Đại lại có thể tự động lĩnh ngộ ý nghĩa của nó.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, con số chợt nhảy lên, tăng thành "99".
"Đây là gì vậy?"
Ý niệm dò xét vừa sinh ra, Minh Đại liền thấy hình bong bóng kia nhanh chóng mở rộng ra, biến thành một khung vuông lớn rồi chiếm đầy toàn bộ "giấy vẽ" màu lam trong ý thức...
Thanh Dương Tử: “Theo lời Mạc tiền bối nói thì nhóm chat chỉnh sửa khí này phải đủ sáu người mới mở ra. Chúng ta chắc hẳn còn một thành viên nữa, sao cả buổi sáng rồi vẫn chưa thấy xuất hiện?”
Ninh Việt: “Có thể là người đó vừa mới mở chỉnh sửa khí nên còn chưa biết cách sử dụng.”
Cố Niệm Niệm: “Cũng có khả năng đang bế quan, chưa chú ý tới.”
Diệp Thiên Cơ: “Hoặc cũng có thể đã tới rồi, nhưng đang lặn nước.”
Thanh Dương Tử nghi hoặc: “Diệp đạo hữu, vì sao lại nói là "lặn nước"?”
Diệp Thiên Cơ: “Đây là từ lóng ở thế giới của ta khi dùng ngọc giản đa nhân liên lạc, ý chỉ khi có nhiều người tham gia giao tiếp, có người nói chuyện, cũng có người không lên tiếng, giống như người kia thấy được ngươi, nhưng ngươi lại không thấy được người ta, giống như ẩn mình trong nước yên lặng quan sát.”
“Thì ra là thế.” Thanh Dương Tử liền học một dùng mười, nói: “Đạo hữu à, ngươi nhìn thấy chưa vậy? Đừng lặn nước nữa, mau mau ra đi thôi. Mạc tiền bối nói phải đủ sáu người mới có thể mở ra đầy đủ các chức năng trong nhóm, chỉ còn thiếu mỗi ngươi thôi đấy. Ta chờ ngươi đến hoa lăng tiêu bên cạnh lò luyện đan cũng héo cả rồi...”
Diệp Thiên Cơ: “Chẳng phải hoa lăng tiêu sau khi hái xuống, nếu không dùng thì chỉ trong thời gian một chén trà là đã héo rồi sao?”
Cố Niệm Niệm cũng chỉ ra một cách trúng tim đen: “Ngươi rõ ràng chỉ là muốn xem tên và hình đại diện của đạo hữu mới vào nhóm thôi đúng không!”
Ninh Việt tiếp lời: “Nhưng mà dù có thế nào đi nữa thì tên của đạo hữu mới chắc cũng không thể vượt qua nổi "Hôm Nay Ăn Gì" của Thanh Dương đạo hữu chứ nhỉ?”
Thanh Dương Tử rơi vào trầm mặc.
Sau khi gia nhập vào nhóm, tên mặc định ban đầu có liên quan đến ý nghĩ gần nhất của bản thân, hắn chỉ là trong lúc luyện đan nhàn rỗi hơi thất thần một chút, ai ngờ sẩy chân một bước thành hận thiên thu. Cho dù về sau hắn đã nhanh chóng đổi lại tên, nhưng vẫn bị mọi người ghi nhớ kỹ càng.
Phía dưới, Cố Niệm Niệm và Diệp Thiên Cơ đồng loạt phát ra một chuỗi dài “ha ha ha ha ha”.
Minh Đại vừa mới vào nhóm nhìn thấy những dòng nội dung này, hoàn toàn rơi vào trạng thái đầu óc mù mịt, hoa cả mắt, đầy đầu đều là dấu chấm hỏi. Thế nên ngay khoảnh khắc sau đó, trong khung chat lập tức nhảy ra một tin nhắn mới.
Hôm Nay Chỉ Ăn Ba Cái Bánh: “Chuyện này là sao vậy?”
Thanh Dương Tử: “?”