Quyển 1 - Chương 10

“Lực nhân quả à... Hừ, đã bao năm rồi chưa từng gặp qua... Nếu không phải nàng ta đã rơi vào miệng của Khiếu Phong thú, thì cho dù lão đạo phải trả giá khiến thiên kiếp giáng xuống trước mười năm, cũng nhất định phải tra xét rõ ràng việc này...”

“Nữ nhân này tuyệt không đơn giản... Hãy điều tra kỹ càng lai lịch của nàng!”

Trong lời nói của người này, tựa hồ đã kết luận chắc chắn rằng Minh Đại sau khi rơi xuống vực ắt phải chết, hoàn toàn không nhắc đến khả năng nàng còn sống.

“Đệ tử tuân theo pháp chỉ của lão tổ.” Hồng Hiên chân nhân cung kính cúi người hành lễ với bầu trời, sau đó xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía tất cả mọi người ở hiện trường: “Tất cả theo ta đến Chấp Pháp Đường, đem toàn bộ đầu đuôi sự tình kể rõ, không được phép giấu giếm bất cứ điều gì!”

Những người có mặt đều không kiềm chế nổi mà run rẩy, cúi đầu đáp ứng. Một số kẻ vốn chột dạ như trưởng lão ngoại môn Bồ Anh, nghe thấy lời này thì sau lưng đã sớm lạnh toát mồ hôi.

...

Minh Đại thở dồn dập, gần như phải ngửa cổ đến cực hạn, mới mơ hồ thấy được chút ít phần thân thể của con quái thú khổng lồ này.

Nó dường như đang ẩn nấp bên trong mây mù, lại tựa như chính là do mây mù ngưng tụ mà thành, to lớn hùng vĩ như một ngọn núi khổng lồ, chiếm cứ toàn bộ tầm mắt của Minh Đại.

Đôi mắt kia, đường kính còn lớn hơn cả chiều cao của Minh Đại, lúc này đang bất động nhìn chằm chằm nàng, thuần túy mà lãnh đạm, không có chút tình cảm nào.

Khi hơi thở của cự thú phập phồng, Minh Đại dường như ngửi thấy được hơi thở của tử vong. Áp lực mà nàng phải đối mặt lúc này còn lớn hơn rất nhiều so với khi đối diện với Huyền Lăng trên vách đá.

Một cảm giác tuyệt vọng không kiềm chế được bắt đầu lan tràn trong tâm trí Minh Đại... Chẳng lẽ hôm nay chính là ngày chết đã định của nàng hay sao?

Cảm nhận xúc cảm truyền đến từ chuôi kiếm trong tay, Minh Đại đột nhiên nhớ lại sự việc vừa xảy ra trên vách đá lúc trước, cùng với âm thanh kỳ quái nọ.

"Một kích tất sát..."

Có phải chỉ cần giống như trước đó, chạm được vào thân thể mục tiêu là đủ?

Minh Đại không hiểu đã xảy ra chuyện gì, trong lúc nguy cấp thế này nàng cũng chẳng còn cơ hội đi tìm hiểu rõ ràng, chỉ có thể kỳ vọng vào phép màu một lần nữa xảy ra. Dù sao thì, tệ nhất cũng chỉ là chết mà thôi!

Cơn phẫn nộ kiểu “kẻ chân trần chẳng sợ mang giày” lại dâng lên trong lòng, Minh Đại lần nữa chế ngự được loại sợ hãi mà người bình thường không thể vượt qua này, hai tay nắm chặt thanh kiếm gỗ, cơ thể căng cứng, giống như trước đó khi còn ở trên vách đá, hướng thẳng về phía cự thú trước mặt.

Chỉ là nhìn tư thế của con cự thú này, tùy tiện hà hơi thôi cũng đủ để Minh Đại trọng thương, nàng hoàn toàn không chắc chắn có thể chạm được tới nó...

Thế nhưng, ngoài dự liệu của nàng, đôi mắt đỏ như máu của cự thú kia bỗng nhiên chớp một cái.

Nó nhìn chằm chằm vào con người bé nhỏ, vốn dĩ chỉ như con kiến hôi đối với nó. Trong đôi mắt to lớn kia xuất hiện thêm vài phần dò xét, phán đoán...

Bởi vì bản năng bảo vệ tính mạng vốn khắc sâu trong linh hồn nó thật sự cảm nhận được từ trên người con bé này một tia khí tức cực kỳ yếu ớt, gần như không thể phát hiện, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm.

Vì thế cự thú không nhúc nhích, tương tự, Minh Đại cũng không cử động.

Một người một thú, trong khoảnh khắc này, hình thành nên cục diện giằng co quỷ dị.

Vốn dĩ sự đối đầu ngắn ngủi này sớm muộn gì cũng sẽ bị phá vỡ, nhưng ngay vào lúc ấy, phía trên vách núi bỗng truyền tới một động tĩnh không nhỏ.

Cự thú vừa cảm nhận được khí tức truyền đến từ nơi xảy ra động tĩnh, ánh mắt liền lộ rõ vẻ phẫn nộ. Nó thậm chí chẳng còn đoái hoài gì tới Minh Đại nữa, trực tiếp quay đầu, nhanh chóng lao vọt về hướng dị biến vừa phát sinh.

Cách một thân thể khổng lồ của cự thú, Minh Đại chỉ có thể nhìn thấy nguồn gốc dị biến kia là vài ngón tay to như những cây cột phải năm người ôm mới xuể. Sở dĩ nàng dám chắc đó là ngón tay, bởi vì vừa liếc mắt qua, nàng vẫn còn thấy rõ trên đó những móng tay và vân tay được phóng đại lên vô số lần, cực kỳ rõ ràng.

Cơ hội!

Cơ thể của Minh Đại không hề ngừng lại chút nào, trực tiếp xoay người, dùng hết sức lực lao điên cuồng về hướng ngược lại với hướng cự thú vừa rời đi!

Trước mắt là một vùng xám đen hoàn toàn xa lạ, nhưng lúc này Minh Đại chẳng còn lựa chọn nào khác.

Trong lúc chạy trốn, trong đầu nàng không tự chủ được mà hiện ra khung cảnh vừa nhìn thấy lúc nãy. Dù chỉ là thoáng qua trong tích tắc, nàng cũng đủ sức tưởng tượng ra, đó chính là một bàn tay con người khổng lồ, to lớn đến mức như thể có thể che trời phủ đất.

Người tu tiên! Đó chính là người tu tiên cường đại!

Khát vọng tựa như ngọn lửa hoang dại, điên cuồng sinh sôi trong lòng Minh Đại, khiến cho trái tim hướng đạo vốn mơ hồ của nàng — đa phần chỉ xuất phát từ bản năng sinh tồn — giờ đây đã có được một cảm ngộ đơn giản mà sâu sắc hơn: Nàng cũng muốn một ngày kia trở nên mạnh mẽ như thế, không, phải là mạnh mẽ hơn như thế nữa.