Chương 7

"Thứ này mà huynh gọi là ảo ảnh à?" Thí sinh cùng nhóm sắc mặt khó coi, nhìn Lương Mãn Cốc với ánh mắt đầy nghi ngờ.

Lương Mãn Cốc cứng họng.

Vẫn là thí sinh đi đầu ban nãy giải thích cho hắn: "Ta cũng từng đọc ghi chép về loại Huyền Thận khổng lồ đó, đúng là có thể tạo ra ảo ảnh. Hơn nữa, năm người chèo thuyền nhanh hơn một người, số người nhập môn không giới hạn, hắn lừa chúng ta làm gì."

"Việc cấp bách bây giờ là cùng nhau hợp tác qua ải."

Năm người, một người cầm lái bốn người chèo thuyền, cố gắng hết sức tránh những chiếc thuyền lớn đầy sinh vật kỳ dị kia. Nhưng tránh không được, một con nhện khổng lồ vậy mà từ khoảng cách bốn năm mét đã há miệng phun tơ. Tơ nhện dính vào thuyền gỗ, con nhện liền thuận theo đó mà bò nhanh tới.

"Đập nó, đập nó!"

Mọi người đang định cùng nhau phòng ngự thì dưới nước đột nhiên có bảy tám cái xúc tu cùng lúc phá mặt nước lao lên, giác hút gần như ở ngay trước mắt.

Trước có sói, sau có hổ, năm người rõ ràng là không đủ dùng.

Lương Mãn Cốc chỉ nghe thấy sau lưng có một giọng nói bình thản vang lên: "Trùng hợp ghê."

Rồi lại ung dung nói tiếp: "Kệ cái xúc tu đó đi."

Cậu ta đang lúc hoảng loạn, nghe vậy cũng không nghĩ nhiều nữa, vô thức làm theo giọng nói này, dùng mái chèo đập mạnh vào con nhện lớn, hất nó xuống nước.

Nhìn lại xúc tu trước mặt, nó đã quật mạnh đến nơi... Rồi xuyên qua cơ thể mà không có cảm giác gì.

"Là ảo giác?"

Lương Mãn Cốc cảm thấy quần áo đã ướt đẫm, không biết là nước hồ hay mồ hôi lạnh. Cậu ta nhìn Bạch Lộ, người vừa nhắc nhở mình, kinh ngạc nói: "Trong tình huống này mà huynh vẫn giữ được định lực, nhìn thấu được ảo ảnh ư?"

"Không phải, tôi tình cờ mang theo thứ này." Bạch Lộ giơ tay lên, cho cậu ta xem một vật trong tay.

Hai vòng tròn được nối với nhau bằng kim loại, ở giữa là thấu kính trong suốt.

Lương Mãn Cốc chỉ thấy Bạch Lộ điều chỉnh pháp khí này ở một góc độ nhất định, bảo họ nhìn qua thấu kính. Chỉ thấy bên trong thấu kính, màu sắc của một vài con thủy quái và thuyền bè nhạt hơn hẳn những thứ khác!

Lương Mãn Cốc ngây người: "Tại sao pháp khí của huynh lại dùng được?"

"Đây không phải pháp khí." Nếu phải nói thì đây miễn cưỡng được xem là một đạo cụ ma pháp, là cặp kính phân cực do chính Bạch Lộ chế tạo. Bạch Lộ bị cận nhẹ, bình thường không cần đeo, thỉnh thoảng làm việc tỉ mỉ hoặc nhận biết thủy tinh thì mới đeo.

Bạch Lộ đặc biệt giỏi thủy hệ ma pháp, vừa nhìn đã cảm thấy mặt nước có gì đó không đúng.

Ảo ảnh do Huyền Thận tạo ra là sự phản chiếu của khí, tồn tại được là nhờ sự phản quang trên mặt nước. Kính phân cực cận thị của Bạch Lộ ở một góc độ nhất định có thể loại bỏ phản quang. Chỉ cần nhìn qua đó, hễ là ảo ảnh do Huyền Thận tạo ra thì độ tương phản sẽ thấp hơn rất nhiều.

Nguyên lý vật lý đơn giản.

“...” Nói sao nhỉ, tuy Bạch Lộ không đi học ở Trung Hoa, nhưng phụ huynh người Hoa của cậu chưa bao giờ ngừng đăng ký cho cậu các lớp học thêm sau giờ học.

...

Trên đài Kim ngọc, mười mấy vị quan chủ khảo và hàng chục đệ tử hóng chuyện đang xem xét tình hình ở các khu vực thử thách. Đã có không ít người cầu đạo rơi khỏi thuyền, mất tư cách thử thách. Khi nhìn thấy cảnh này, họ không khỏi im lặng.

Cái này có tính là vi phạm quy tắc không?

Nhưng thứ đó... dường như đúng là không có dấu vết của pháp khí...

"Thế nào?" Một người ở giữa quay đầu hỏi. Dung mạo người này dừng lại ở tuổi bốn mươi, hai bên thái dương đã điểm bạc, nhìn vị trí đứng là biết địa vị không tầm thường.

Tu sĩ bên cạnh người này mặc một bộ bạch y, hai mắt còn bịt một dải lụa, chỉ để lộ sống mũi cao thẳng và đôi môi mím lại thành một đường cong lạnh lùng. Tay y đang mân mê một cuộn

sách lụa, như thể chưa từng để ý đến những gì diễn ra bên dưới. Nghe vậy, hắn hơi nghiêng đầu: "Không vi phạm, tiếp tục."

Những người khác cũng gật đầu: "Cứ xem tiếp đã."