Chương 40

"Thật ra cũng không tệ, ít nhất còn gọi huynh là thiếu chủ." Lương Mãn Cốc nói với giọng điệu phức tạp: "Ngọn núi của bọn ta cũng có vài con rối bằng đồng, nhưng sư tôn ta tu tiên ngàn năm, chỉ tính những người đang ở trên núi lúc này đã có hơn trăm đệ tử chân truyền, đệ tử ký danh thì vô số. Mỗi lần con rối bằng đồng thấy ta, đều gọi ta là Lương nhị bách thất thập nhất thiếu chủ..." (Lương thiếu chủ thứ 271.)

Bạch Lộ: "..."

Cách xưng hô dài thật.

"Mà này, sao huynh không đi học quan sát thiên văn bói toán gì đó, không phải huynh nói mình ngày ngủ đêm thức, hợp với việc ngắm sao à?" Bạch Lộ tò mò hỏi. Chiêm tinh dù là ở phương Đông hay phương Tây đều là một môn rất quan trọng.

Ma pháp tinh tú cũng là lĩnh vực mà nhiều phù thủy sẽ nghiên cứu, nội dung thậm chí có phần tương tự với phương Đông, thông qua các loại nghi lễ để mượn sức mạnh của các vì sao, nhưng đa phần là để chữa trị.

Bạch Lộ trước đó còn cảm thấy nếu Lương Mãn Cốc làm Bốc tu cũng không tệ, dù sao cậu ta cũng thích cá cược, có thể tính toán tỷ lệ thắng của mình. (Bốc: bói toán.)

"... Aizzz, lúc đó nhiều sư huynh sư tỷ đến nói chuyện với ta lắm, sư huynh ở Thiên Quyền phong tặng ta rất nhiều thứ tốt, có đồng hồ cát có thể thôi miên, cát chảy hết là ngủ ngay, có ngọc bội có thể tăng vận may cờ bạc, còn có cao mỡ có thể bôi lên mặt che quầng thâm mắt, chưa kể các pháp khí nhỏ khác. Ta nhận cả một túi lớn, lại nghĩ đến họ dù sao cũng là chủ phong... cũng là do lòng tham nổi lên!" Lương Mãn Cốc thở dài, cậu ta cứ thế mà vào Thiên Quyền phong, hoàn toàn từ bỏ nguyện vọng ban đầu.

Bạch Lộ cũng không hiểu tại sao Lương Mãn Cốc lại thở dài, như vậy không phải rất tốt sao? Sư tôn của cậu là kiếm tu, ngoài một thanh kiếm ra thì chẳng có gì cả!

Sư môn của Lương Mãn Cốc nghe qua đã thấy rất huy hoàng tráng lệ rồi.

Lương Mãn Cốc lại kéo tay áo lên, cho Bạch Lộ xem những vết bầm tím trên người mình: “Ai, thật không dám giấu, hai chân ta bây giờ cũng đang run lẩy bẩy... Ban ngày rèn luyện thân thể, ban đêm ngồi thiền, may mà bây giờ ta đã ngủ đủ giấc rồi! Huynh thế nào, có bị thương ở đâu không?"

Tu tiên có chút không giống với tưởng tượng của cậu ta, đó là không phải cứ như trong truyện, ngắm sao trời đốn ngộ một cái là thiên hạ vô địch. Đặc biệt là lúc Trúc Cơ, còn phải rèn luyện gân cốt.

Là một Khí tu, yêu cầu về thể chất còn cao hơn, nếu không sao mà nhấc nổi cái lò? So với lúc cậu ta tự luyện trước đây còn khắc nghiệt hơn nhiều, dù sao trước đây cậu ta cứ nghĩ mình sẽ là một Bốc tu hoặc Pháp tu chủ yếu là quan sát thiên văn.

Bạch Lộ cũng kéo tay áo không một hạt bụi của mình lên, trắng nõn nà, không một vết sẹo.

Lương Mãn Cốc suy nghĩ một chút: "Nội thương à?"

"Không phải, tôi thấy vẫn ổn mà." Bạch Lộ thản nhiên nói. Hừ, cho dù ở trong lớp đọc sách đến gần chết, ra ngoài cũng phải nói là vẫn ổn.

Đương nhiên, quan trọng hơn là cậu toàn học các môn văn hóa, trên người tất nhiên là vẫn ổn, tổn thương đều nằm trong não cả rồi.

Lương Mãn Cốc ghen tị chết đi được, đây chính là thực lực của hạng nhất à...

Hai người đến Thiên Tuyền phong, nơi này nằm cạnh Điểm Mai phong, chỉ là vì là chủ phong nên lớn hơn rất nhiều. Chưa đến nơi đã cảm nhận được nhiệt độ tăng lên, đi lên chỉ cảm thấy như lọt vào Hỏa Diệm Sơn: “Nóng quá!"

"Chắc là vì có nhiều phòng luyện đan."

Trước đó Đới chủ sự đã nói, dưới các phòng luyện đan thông thẳng đến địa hỏa. Ngay cả Khí tu của Thiên Quyền phong cũng không có được sự tiện lợi này, nghe nói lúc khai sơn đã không giành được, chỉ khi nào cần dùng mới đến đây mượn.

Lương Mãn Cốc vừa đi vừa nói: "Đám đệ tử khóa chúng ta bây giờ tản ra khắp các ngọn núi, thỉnh thoảng cũng có cơ hội gặp mặt. Như lần trước ta còn đi gặp Đinh Đậu Hũ, bọn ta đều tò mò lắm, huynh ở chỗ Kiếm Tôn không ra ngoài, có phải đang học thứ gì lợi hại không."