Nơi họ học không cố định, có lúc ở trong rừng mai trơ trụi, có lúc ở trong nhà, có lúc thì ngồi bệt dưới mái hiên, hoàn toàn tùy thuộc vào tâm trạng của Hoắc Tuyết Tương.
Mỗi lần vào học, Bạch Lộ lại đặt thêm một thứ lên bàn.
Hôm nay đặt một chiếc cốc tượng trưng cho nguyên tố nước, ngày mai đặt một viên tinh thạch nhặt được có vẻ như có tác dụng tăng cường sự tập trung, rồi lại thắp một ngọn nến, đốt một nén hương, bày một cuốn sổ, lọ mực...
So với nửa bàn của Bạch Lộ đầy ắp văn phòng phẩm, nửa bàn của Hoắc Tuyết Tương thường chẳng có gì, nhiều nhất là một chén trà. Ngài cũng không hiểu tại sao Bạch Lộ lại phải bày nhiều thứ trên bàn như vậy.
Lại ngó đầu sang xem, trên cuốn sổ giữa một đống văn phòng phẩm của Bạch Lộ vẫn là nét chữ như trẻ con, khiến Hoắc Tuyết Tương không khỏi im lặng...
Vài ngày sau, ngay cả nửa bàn của Hoắc Tuyết Tương cũng được bày thêm đồ vật.
Cũng không phải thứ gì khác, mà là chiếc đế lót ly bằng len do Bạch Lộ làm.
Trên chiếc đế lót ly tua rua màu trắng có móc nổi vài bông hoa màu xanh lam nhạt và mấy chú gà con màu vàng non, trông rất dễ thương.
Lần đầu tiên Hoắc Tuyết Tương phát hiện ra, ngài đã nghi hoặc một lúc.
Lại ngẩng đầu lên, trên cổ của con rối áo đen mặt mày lạnh lùng, không biết từ lúc nào cũng được quàng thêm một chiếc khăn choàng cổ dệt kim, cũng là nền trắng tua rua vô cùng ấm áp và đáng yêu, có dệt hoa văn màu xanh lam, khiến nó trông có chút khác biệt so với những con rối khác ở Huyền Sơn.
Tuy Hoắc Tuyết Tương đang bịt mắt, nhưng Bạch Lộ cảm nhận được ngài đang nhìn về phía Cầu Tác, liền hớn hở hỏi: "Sư tôn, có đẹp không ạ?"
Thật ra, hai ngày nay khi gặp Bác Loan Tiên Quân, ông có quan tâm đến tình hình dạy học của Hoắc Tuyết Tương, chủ yếu là nhắc nhở rằng các đệ tử thường không có thiên tư như ngài, không thể so với mình năm đó, có cơ hội thì nên khích lệ nhiều hơn.
Hoắc Tuyết Tương thực sự không thể nói chữ của Bạch Lộ đẹp được, bèn nhân lúc này thử nói: "Rất tốt."
"Bây giờ còn tốt hơn, vì người cũng có một cái!" Bạch Lộ lôi ra một chiếc khăn choàng phiên bản nâng cấp. So với của Cầu Tác, chiếc này cậu còn làm thêm hai quả bông len trang trí, phối màu thì theo chủ đề của Huyền Sơn là màu xanh lục.
Hoắc Tuyết Tương: "..."
"Con cũng có một cái." Bạch Lộ tự nói tự cho ngài xem mình cũng có một cái y hệt, bao gồm cả người tuyết ngoài cửa, cũng có một cái. Dau mấy ngày đi học Bạch Lộ mới muộn màng phát hiện ra, người tuyết cậu đắp hôm đó vậy mà không hề tan chảy, trong khi những đống tuyết khác đã sớm tan hết rồi.
Chuyện này nghĩ cũng biết là ai làm rồi, không ngờ sư phụ và cậu lại là anh hùng tương kiến hoàn toàn tương đồng.
"Ta không lạnh." Hoắc Tuyết Tương ngập ngừng nói.
Ngài chỉ sợ rằng qua một thời gian nữa, cả Sổ Xuân Uyển này sẽ bị trang trí lại hoàn toàn. Nhưng nếu bảo Hoắc Tuyết Tương ngăn cản, dường như cũng không có lý do.
Hơn nữa, Hoắc Tuyết Tương hỏi: "Sao ngươi có thời gian để đan lát?"
"Nếu thật lòng yêu thích, thì sẽ có thời gian." Bạch Lộ cười đến cong cả mắt, vô cùng tự hào. Thật ra chỉ là một chút... ma pháp nhỏ, hoàn toàn không tốn thời gian, vừa đọc sách vừa làm là xong, gu thẩm mỹ mới là quan trọng.
"Không phải thứ ngươi thật lòng yêu thích là kiếm đạo sao?" Hoắc Tuyết Tương chậm rãi nói, đó là lý do cậu nhất quyết đòi vào Điểm Mai phong.
Bạch Lộ: "..."
Ờm, cái này...
Bạch Lộ đáng thương nói: "... Bây giờ không phải là không có cách nào luyện kiếm sao ạ, con cũng đau khổ lắm, chỉ có thể ký thác vào việc đan lát thôi."
Hoắc Tuyết Tương: "..."
Nhìn dáng vẻ của Bạch Lộ, Hoắc Tuyết Tương cũng có chút hoang mang, đúng vậy, Bạch Lộ cũng đâu biết sau khi nhập môn lại không thể luyện kiếm.