Chương 37

"Thơ cổ, cái đó con biết một ít." Bạch Lộ ngồi thẳng dậy ngâm nga: "Ngàn non chấn động lạnh vô ngần, mai nhỏ không sắc cậy tuyết cuồng!"

(Đại khái có thể hiểu là: Một cao nhân tuyệt thế với sức mạnh lạnh lẽo làm rung chuyển cả đất trời, người có kiếm đạo đã siêu thoát khỏi hình dạng vật chất, biến ý chí thành vũ khí tối thượng.)

Nhân cơ hội nịnh sư phụ một chút, phép xã giao này cậu hiểu mà!

Đối mặt với lời khen thẳng thắn của Bạch Lộ, Hoắc Tuyết Tương cứng người một lúc, bất lực nói: "... Đây không phải thơ cổ."

"Thì cũng là thơ mà." Sư tôn còn có cả thơ do người khác sáng tác để tâng bốc mình, đặt ở thời hiện đại thì cũng giống như có người đăng bài ca ngợi trên mạng vậy.

Bạch Lộ: Mình cũng muốn, mình cũng muốn, ai viết cho Ma Tôn đi chứ.

"À đúng rồi, sư tôn, đây là cái gì vậy ạ, trên đây viết cũng là thơ cổ sao?" Bạch Lộ cuối cùng cũng lộ ra mục đích thật. Thứ cậu chỉ vào chính là một cuộn sách lụa quen thuộc, nằm bên cạnh tay của Hoắc Tuyết Tương, bị một cuốn sách khác che đi chỉ để lộ một góc. Đây là thứ mà Hoắc Tuyết Tương lấy ra đọc lúc rảnh rỗi khi dạy học.

Bất kể thứ này chính là cuộn mà cậu đã nhận được, hay ở đây cũng có một cuộn giống hệt, đều mang ý nghĩa sâu xa. Nếu có thể nghiên cứu ra mối liên hệ trong đó, có lẽ sẽ giải được bí ẩn về việc xuyên không.

Hoắc Tuyết Tương rút nó ra, đưa cho cậu: “Vật này là do Ninh Nghiên Hổ nhặt được khi tuần sơn rồi giao cho ta, ngươi muốn xem sao?"

Bạch Lộ nhận lấy: "... Muốn xem ạ!"

Cậu cúi đầu nhìn chăm chú ba giây, rồi ngẩng lên: "Không hiểu!"

Hoắc Tuyết Tương: "..."

Cuộn sách lụa đầy dấu vết lịch sử này, bên trên có một vòng tranh vẽ bằng mực, họa lại các vì sao và dã thú, ở giữa là những dòng chữ kỳ quái được viết theo hình tròn. Nhưng nội dung quả thực giống hệt với cuộn sách mà Bạch Lộ đã xem trước khi xuyên không.

"Trên này rốt cuộc viết cái gì vậy?" Bạch Lộ lẩm bẩm thành tiếng.

Hoắc Tuyết Tương nhàn nhạt nói: "Câu này là, thất độ vi hư, thảo mộc vô thường."

Bạch Lộ ngẩng đầu nhìn ngài, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, còn phải cố gắng che giấu: "Sư tôn, người biết đây là có ý gì sao?"

"Đây là văn tự thượng cổ, hai câu vừa rồi là về thiên tượng." Hoắc Tuyết Tương dường như đang nhìn xuyên qua lớp vải bịt mắt để quan sát cậu: "Ta cũng là vì tra cứu cổ thư nên mới học được một ít."

Tu tiên giới các người thật đáng sợ, vốn đã phải học văn ngôn rồi, giờ lại lòi ra cả văn tự thượng cổ!

May mà Hoắc Tuyết Tương trước mắt lại hiểu được cổ văn, vị sư phụ này đúng là cậu nhận không sai.

Chỉ là không biết, loại văn tự này là chỉ có ở thế giới này, hay cũng có ở thế giới ban đầu. Chuyện này quả thực cũng nằm trong vùng mù kiến thức của cậu.

Bạch Lộ đang suy nghĩ thì nghe Hoắc Tuyết Tương hỏi: "Ngươi có hứng thú với cái này?"

Bạch Lộ không nghĩ ngợi mà đáp: "Có một chút ạ, con thấy sư tôn ngay cả kiến thức hiếm lạ như vậy cũng biết, vô cùng ngưỡng mộ, con cũng muốn được uyên bác như sư tôn."

Cũng có chí tiến thủ, Hoắc Tuyết Tương với tư cách là một người thầy liền tận tụy nói: "Nếu vậy, cũng cần phải học từ những thứ cơ bản."

Bạch Lộ: "... Lại là ngữ pháp à?"

Hoắc Tuyết Tương: "Ừm."

Bạch Lộ: "..."

...

Mọi thứ đều phải bắt đầu từ cơ bản, Bạch Lộ cứ thế bắt đầu học môn mới ở Điểm Mai phong.

Cậu quyết tâm trở thành một người đệ tử khiến sư phụ phải kinh ngạc. Còn về việc tại sao sư phụ lại suy sụp trước đó? Thôi kệ đi.

Hôm đó Hoắc Tuyết Tương vừa thi triển pháp thuật, không chỉ sách vỡ lòng của Bạch Lộ, mà cả những cuốn sách ngoại khóa sau này đưa cho cậu cũng đều có phiên âm.

Đương nhiên, có một số cuốn dù có phiên âm cậu cũng không hiểu nghĩa. Chỉ là sư phụ có nói một câu, gọi là "sách đọc trăm lần, tự khắc tỏ tường ý nghĩa".