Chương 35

Ngài chỉ là chưa bao giờ nghĩ rằng, làm thầy lại có thể khiến người ta cảm thấy bất lực đến thế...

Thực sự rất khó để giữ được vẻ bình tĩnh và lãnh đạm như ngày thường.

Hoắc Tuyết Tương hơi cúi đầu, như đang suy nghĩ nên làm thế nào, bước này đối với ngài, có lẽ còn khó khăn hơn cả việc truyền dạy tâm pháp và kiếm ý. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, ngài nói: "Nếu đã vậy, để ta khai tâm cho ngươi."

Bạch Lộ nghi hoặc nói: "Khai tâm là gì ạ?"

Thế là lại chạm đến một vùng mù kiến thức khác của Bạch Lộ.

Không biết tại sao, sư phụ lại im lặng một lúc nữa, rồi mới nói: "... Là dạy cho trẻ... tân sinh vỡ lòng, biết chữ."

Ồ ồ, khai tâm vỡ lòng, từ này thì Bạch Lộ biết. Cậu lập tức nhoài người về phía trước biện minh: "Sư tôn, con vẫn có nền tảng, không phải là mù chữ hoàn toàn đâu ạ."

Đừng nói cậu, cho dù là người sinh ra và lớn lên ở Trung Hoa, có môi trường ngôn ngữ hẳn hoi, gặp phải văn ngôn cũng phải bó tay thôi mà. Chuyện này thật sự không thể trách cậu! Trước đây cậu là học sinh giỏi đó!

(Văn ngôn: Lời nói văn vẻ, kính ngữ,...)

Hoắc Tuyết Tương dường như không hiểu Bạch Lộ lấy đâu ra tự tin, cũng rất nghiêm túc lắng nghe, rồi cúi đầu giáng một đòn chí mạng: "Nhưng ngươi ngay cả khai tâm là có ý gì cũng không biết."

Bạch Lộ: "..."

Toang rồi, thiên tài có hai bằng thế tục và ma pháp giới trước khi xuyên không.

Sau khi xuyên không, được chẩn đoán là mù chữ tại Huyền Sơn Tiên Tông.

...

Mây trôi lưng trời, dưới gốc mai già, vị sư trưởng áo trắng với dải lụa che mắt, thanh trường kiếm đặt bên cạnh, khẽ điểm vào cuốn sách trước mặt. Bên cạnh, người đồ đệ mắt xanh lục cố gắng mở to mắt, chăm chú lắng nghe.

Nếu hai người không phải đang xem một cuốn sách vỡ lòng cho trẻ em thì hẳn đã có tiên khí hơn nhiều...

Bạch Lộ cảm thấy tâm thái của sư phụ mình thật sự rất tốt. Sau khi có dấu hiệu suy sụp trong chốc lát, ngài còn nói sẽ nghỉ dạy một ngày, phải xuống núi tìm sách vỡ lòng... Huyền Sơn thật sự không có thứ này.

Đợi đến khi mua được sách vỡ lòng về, ngài mới dạy Bạch Lộ đọc sách và giải nghĩa.

Thế là xong, Phong chủ Điểm Mai phong bỗng chốc hóa thành thầy giáo mầm non.

Đây chẳng phải là giáo viên thể dục dạy mình môn văn sao?

Phần lớn các chữ trong cuốn sách vỡ lòng này Bạch Lộ cũng biết, ít nhất là biết đọc. Chữ phồn thể thì hơi vất vả hơn, có thể phải đoán, chỉ có một số ít chữ không thông dụng là cậu không biết: "Sư tôn, thật ra nếu có phiên âm, con có thể tự mình giải quyết phần đọc này."

Hoắc Tuyết Tương nghe cậu nói phiên âm, hỏi lại: "Ngươi nói là phép thiết tự à?"

"Phép thiết tự là gì ạ?" Thế là lại chạm đến một vùng mù kiến thức khác của Bạch Lộ.

Ở nơi đất khách quê người, vùng mù này ngày càng nhiều...

Hoắc Tuyết Tương giải thích, đó là dùng hai chữ để ghi âm, lấy thanh mẫu của chữ đầu tiên và vận mẫu của chữ thứ hai, ghép lại chính là cách đọc của nó.

Nhưng phương pháp phiên âm này có một tiền đề là hai chữ dùng để phiên âm đó, ngươi cũng phải biết đọc.

Đây là một trong nhiều phương pháp phiên âm, xem ra cũng không phù hợp với Bạch Lộ, nên Hoắc Tuyết Tương mới thắc mắc.

"Không phải ạ, là pinyin." Bạch Lộ viết các chữ cái ra. So với chữ Hán của cậu thì trôi chảy hơn nhiều, nhưng vì dùng bút lông nên vẫn có chút không tự nhiên.

Bạch Lộ chỉ đọc qua một lần, nói qua quy tắc, Hoắc Tuyết Tương lập tức gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Không hổ là sư tôn của cậu, ít nhất cũng đạt trình độ tiến sĩ của tu tiên giới.

"Ngươi học cái này từ đâu vậy?"

"Quê con dạy như vậy đó ạ." Du học sinh từ thế giới khác, Bạch Lộ, một người ngoại tỉnh chính hiệu cho biết.

"Ra là vậy..." Hoắc Tuyết Tương điểm tay một cái, mấy cuốn sách trước mặt liền có phiên âm hiện ra dưới mỗi chữ, trong nháy mắt đã trở thành phiên bản pinyin.