Sư phụ của chính ngài lúc nhận đồ đệ đã ở Tam Bất Cảnh, hiếm khi có lời nói thừa, rất khó để cho ngài một tấm gương về cách đối xử giữa thầy và trò.
Nhìn lại con người Bạch Lộ, dù có nhìn khắp Huyền Sơn cũng khó có thể tìm thấy ai để tham khảo.
Hoắc Tuyết Tương nhất thời cũng không biết nói gì, bèn chắp tay sau lưng đứng bên cạnh.
Bạch Lộ lăn một cái đế, đẩy đến cửa Sổ Xuân Uyển, lại khiêng một nửa thân trên đặt lên, dùng đá và cành cây làm ngũ quan, rồi tháo dải buộc tóc của mình xuống quàng lên cổ nó, lúc này mới phủi tay: "Đây chính là tuyết khôi lỗi, giống hệt như Cầu Tác, để nó ở đây làm việc gác cổng."
Cậu đúng là biết suy một ra ba mà.
Tuy con rối áo đen đứng bên cạnh và người tuyết này thật sự một trời một vực.
Tuyết này vốn do Hoắc Tuyết Tương dùng pháp thuật biến ra, đặt ở đây chắc cũng không giữ được lâu, nhưng Hoắc Tuyết Tương nghe đệ tử nói để nó ở đây gác cổng, vậy thì...
"Sư tôn đang làm gì vậy ạ?" Bạch Lộ ngắm xong người tuyết, thấy sư phụ vẫn im lặng đứng bên cạnh, dường như có vẻ muốn nói gì đó, thuận miệng hỏi một câu.
Hoắc Tuyết Tương lúc này mới nói: "Ngươi theo ta đến đây, ta truyền cho ngươi tâm pháp."
Nghiêm túc quá, vậy là sắp phải lên lớp rồi.
“...” Chờ đã, không phải lúc nãy ngài ấy qua đây chính là để tìm cậu lên lớp chứ?
Bạch Lộ muộn màng nhận ra, chẳng trách sư phụ trông có vẻ ngập ngừng muốn nói, cậu đã để người ta xem... không đúng, sư phụ cũng không nhìn thấy, canh cậu chơi đùa một lúc lâu.
"... Ồ ồ, được ạ." Bạch Lộ chột dạ đáp.
Thật ra, đến thế giới khác một thời gian, tâm trạng của Bạch Lộ đã không còn hoảng loạn như lúc đầu nữa. Dù là chơi đùa hay học tập, cậu vốn dĩ có hứng thú rộng rãi, còn tự mình tìm hiểu về các hệ thống như Shaman giáo, chiêm tinh Hy Lạp...
Bây giờ thấy một hệ thống phương Đông chưa từng tiếp xúc, đương nhiên cũng sẽ có hứng thú. Cơn mưa tuyết lúc nãy cũng rất thú vị.
Hơn nữa bây giờ còn có một người thầy dạy sẵn, học thêm chút cũng không phải chuyện xấu, cũng đỡ phải không có việc gì làm mà suy nghĩ lung tung.
Nhìn bóng dáng Hoắc Tuyết Tương dẫn đường, Bạch Lộ đứng phía sau nghĩ, xem ra tu tiên cũng có cái lợi, sư tôn bịt mắt mà như người bình thường, miếng vải đó chẳng lẽ chỉ đơn thuần có tác dụng tạo hình sao?
Hoắc Tuyết Tương đưa đệ tử đến rừng mai, dừng lại dưới gốc cây mai già lớn nhất. Con rối Cầu Tác vẫn luôn theo sát từng bước đúng lúc lấy ra hai chiếc bồ đoàn, hai người ngồi xếp bằng xuống.
Bạch Lộ cũng đã ngồi như vậy hai lần rồi, vẫn cảm thấy toàn thân khó chịu.
"Đạo tu hành, quan sát sao trời, tham khảo địa mạch, bởi vì vạn pháp tự nhiên mà thành, giống như Ngũ Đế thời thượng cổ cũng là quan sát hiện tượng tự nhiên mà thành dị thuật, cái gọi là trời ban điềm lành, thánh nhân noi theo.”
“Công pháp do ta sáng tạo là Sương Luân Cửu Thân quyết, cũng là mượn sức mạnh của các vì sao để rèn luyện bản thân. Mỗi khi đột phá một tầng, tu vi tinh tiến, liền như gần trời hơn. Chỉ là công pháp này không có phần tiếp theo... hơn nữa hôm nay e là cũng không dạy ngươi được, thân thể ngươi yếu ớt, trước tiên dạy ngươi luyện khí."
Bạch Lộ chỉ nghe thấy thân thể yếu, rất muốn phản bác, nhưng thể chất của phù thủy họ so với kiếm tu chuyên dùng vũ khí quả thực là yếu hơn... Aizzz, bọn họ toàn là dân thể thao!
Hoắc Tuyết Tương chưa từng nhận đệ tử, kinh nghiệm tu hành của bản thân cũng không áp dụng được cho người khác, chỉ nhớ phải dạy từ cơ bản, lúc này mở miệng nói: "Phàm là người luyện tinh hóa khí, phải nạp trời đất vào Tử Phủ, thu Bắc Đẩu..."
Giọng của sư phụ thực ra rất hay, thái độ giảng dạy cũng coi như là tốt rồi, theo lời sư tỷ nói, người ta toàn chơi những ván cờ cao cấp, giờ lại qua đây dạy cho cậu những bài học cơ bản.
Nhưng vấn đề là...