Chương 30

"Ai da, người ta gọi vậy đó, ngươi mau sửa soạn đi." Ninh Nghiên Hổ còn phải tranh thủ giờ lành, đeo cho cậu một chiếc mão cài tóc khảm hoa, chuỗi ngọc bện vào bím tóc nhỏ. Chiếc trâm cài áo hình nhện xanh kia trông cũng hợp, lại có ý nghĩa "niềm vui từ trên trời rơi xuống", thế là giữ lại.

Bạch Lộ nhìn chằm chằm vào những món trang sức mà sư tỷ lấy ra phối cho mình, đưa tay sờ một chuỗi anh lạc: "Cái này đeo được không..."

"Nhiêu đây đủ rồi." Ninh Nghiên Hổ đập nhẹ vào tay Bạch Lộ, đẩy cậu một cái: "Đi thôi!"

Bạch Lộ theo Ninh Nghiên Hổ đến nơi cử hành lễ bái sư, chỉ thấy vị Tông chủ Bác Loan Tiên Quân đã gặp mặt hôm nọ đang bắt quyết, nhẹ nhàng thi triển pháp thuật. Căn phòng vốn chỉ rộng vài gian thoáng chốc được kéo dài ra, trở nên vô cùng rộng rãi, khách đến xem lễ dù vào hết cũng thừa sức chứa.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Bác Loan Tiên Quân chủ trì nghi lễ cho hai người, thắp hương nến, dâng cúng phẩm, kính cáo trời đất.

Ngài đọc bài bái sư, ghi tên Bạch Lộ vào phổ điệp của Huyền Sơn, thế là hoàn thành sự chứng giám của cả trời đất và sư môn, sau đó chỉ dẫn Bạch Lộ dâng trà cho Hoắc Tuyết Tương.

Hoắc Tuyết Tương chắp tay sau lưng đứng đó, như một lưỡi đao sắc lạnh chưa ra khỏi vỏ, lại khiến người ta liên tưởng đến cành mai phủ tuyết.

Đối diện nhau, hai mắt ngài bị che khuất, nhưng thần thức lại như đang hiện hữu rõ ràng trên người Bạch Lộ, còn thật hơn cả ánh nhìn thực sự.

"Pháp mạch như huyết mạch, sau này phải tôn sư trọng đạo..." Bác Loan Tiên Quân đến đây thì khựng lại, bởi vì thường thì chỗ này sẽ tiếp nối bằng câu "nỗ lực tu hành cầu được phi thăng" để khích lệ đệ tử, nhưng tình hình của Hoắc Tuyết Tương thì ai cũng biết.

Chỉ thấy Hoắc Tuyết Tương giơ tay nhận lấy chén trà, nhàn nhạt nói tiếp: "Ngươi vào dưới trướng ta, trăm việc không cấm kỵ. Ta tu luyện Sương Luân Cửu Thân quyết, nhưng pháp quyết chưa đại thành, do đó không thể dạy ngươi phi thăng thành tiên, chỉ có thể dẫn dắt ngươi trên con đường cửu cảnh, tuần du trời cao, dạo bước cung trăng, quay về hồng trần. Đợi ngươi thấu hiểu nhân gian, hoặc có thể sẽ tự mình lĩnh ngộ được nơi chốn quay về."

Lời này hoàn toàn khác với những người khác khi nhận đồ đệ, nhưng Quân Thiên Kiếm Tôn vốn cũng không phải người thường.

Bác Loan Tiên Quân gật đầu. Mọi người không muốn bái nhập dưới trướng sư đệ, chỉ vì con đường ngài theo đuổi đi ngược lại với mong cầu của thế nhân, tâm pháp từ đó mà khiếm khuyết.

Bây giờ nhận được người đệ tử khác biệt này, nhưng lời sư đệ nói cũng không sai, bái dưới trướng ngài, biết đâu lại có kỳ ngộ của riêng mình, nếu như có thể tự mình bổ sung tâm pháp thì sao?

Chắc hẳn người đệ tử này nghe xong cũng sẽ có chút xúc động...

Bạch Lộ: Chắc là hiểu được khoảng ba mươi bảy phẩy sáu phần trăm.

Nhưng không sao cả, trước khi xuyên không cậu cũng có bao giờ nghiêm túc nghe từng lời của hiệu trưởng trong các buổi lễ khai giảng đâu. Lúc này chỉ cần hô to khẩu hiệu là được: "Vâng thưa sư tôn, con nhất định sẽ học hành chăm chỉ, tu tiên nghiêm túc!"

Hoắc Tuyết Tương đặt chén trà xuống, tặng cho Bạch Lộ một thanh trường kiếm, tượng trưng cho việc lễ đã thành.

Những người khác lúc này mới đồng loạt chúc mừng: "Chúc mừng Kiếm Tôn, vui mừng có được ái đồ."

...

Bạch Lộ nhìn thanh kiếm mà Hoắc Tuyết Tương đưa cho mình, cũng không biết là chất liệu gì, sờ vào thấy lạnh lẽo, trên đó khắc hai chữ "Tuyết Vũ". Cả thanh kiếm không có trang trí gì, trơn tuột, giống hệt như thanh kiếm của sư tôn cậu.

Theo thói quen của Bạch Lộ, không khảm đá ma pháp, khắc phù văn lên trên thì không chịu được.

Bạch Lộ không có chút nền tảng nào, cầm trong tay múa may vài cái, suýt nữa thì trúng vào mình, rụt người lại, một mắt cũng nhắm tịt.

Oa, nguy hiểm quá.

Đây có phải là thứ mà một phù thủy như cậu nên chơi không?