Nghĩ đến người thân... Bạch Lộ chợt thấy lòng chùng xuống. Không biết lúc này họ đã phát hiện ra cậu biến mất chưa.
Trước khi bị xuyên không, cậu còn đang gọi video với bố. Ông hào hứng khoe rằng vừa gặp một thầy bói rất “cao tay”, đã gieo quẻ cho Bạch Lộ, nói rằng cậu sẽ kết hôn sớm, mà đối tượng lại hơn cậu tận... hai trăm tuổi.
Mẹ cậu ở bên cạnh nghe thấy liền ló đầu vào màn hình, buông một câu sắc như dao: “Bị nhà nào bắt đi làm minh hôn rồi hả?”
Lúc đó Bạch Lộ cũng thấy buồn cười thật sự. Thế giới phép thuật đúng là có nhiều người sống rất lâu, nhưng hơn tận hai trăm tuổi thì là mối tình kiểu gì chứ? Người ta thì “bạc đầu giai lão”, còn cậu thì lúc gặp người đã bạc đầu sẵn rồi, khỏi phải chờ!
Đang mải nhớ lại chuyện cũ thì bỗng có một giọng nói kéo Bạch Lộ về thực tại.
"Huynh đài thản nhiên tự tại, hẳn là đã có kế sách vẹn toàn trong lòng rồi nhỉ?" Người này đi đến bên cạnh Bạch Lộ, bắt chuyện dưới ánh mắt liếc trộm của mọi người.
Người này mặc một bộ trường bào màu trắng ngà, tóc tai được chải chuốt cẩn thận, eo đeo ngọc bội cùng túi thơm. Dáng vẻ đúng chuẩn công tử nho nhã phong lưu. Chỉ tiếc rằng đôi mắt thâm quầng rõ rệt và sắc mặt hơi tái khiến khí chất bị kéo tụt xuống mấy phần.
Đây là người đầu tiên bắt chuyện với Bạch Lộ, nhưng cậu hơi do dự.
Tuy có huyết thống Trung Hoa nhưng môi trường ngôn ngữ từ nhỏ đã khác nhau, đôi khi cách diễn đạt tiếng Trung của cậu không khỏi có phần thiếu tự nhiên. Nhất là ở thế giới này, người ta lại thích nói năng theo kiểu cổ kính, dùng toàn kính ngữ, mới nghe vài câu mà đầu óc cậu đã muốn loạn lên rồi.
Mấy meme trong nước cậu còn theo không kịp, giờ lại phải “chiến” luôn với văn nói cổ trang? Có phải ông trời đang bắt cậu học bù lại những gì mà cậu đã cố gắng trốn tránh thời đi học không đấy?
Chính vì thế mà lúc này, Bạch Lộ hơi lo mình sẽ diễn đạt không chính xác ý muốn nói.
Cậu ngập ngừng hai giây rồi đáp lại bằng một lời khen chân thành: "Cảm ơn... Huynh cũng có kế sách vẹn toàn!"
Đối phương cảm thấy có gì đó hơi sai sai... Nhưng nhất thời lại không nói ra được là sai ở đâu nên đành gãi đầu.
Người nọ không nghĩ nhiều nữa mà tự giới thiệu: “Tại hạ họ Lương, tên là Lương Mãn Cốc. Dám hỏi quý tính đại danh của huynh?”
Bạch Lộ không nhịn được mà bật cười, đôi mắt xanh lục vì thế càng thêm rực rỡ.