Trên thực tế, Bạch Lộ, người hoàn thành mọi thứ bằng ma pháp, đang suy nghĩ về thu hoạch của mình trong những ngày qua: Nguyên liệu chính cho cây chổi vẫn chưa quyết định, cây pháp trượng mới có nên dùng vật liệu số 23b không...
"Bạch sư huynh, Bạch sư huynh, huynh vẫn đang nghĩ xem nên đi đâu à?" Mạnh Thải Thanh gọi Bạch Lộ.
Ta muốn ở đây làm người mới mãi mãi...
Không đúng, Bạch Lộ nhớ ra cuộn sách lụa của mình, mải mê thu thập suýt nữa thì quên mất manh mối về nhà: “Ta tất nhiên là kiên định chọn sư tôn của mình, ta muốn lên Tiểu Mai phong!"
Mạnh Thải Thanh: "Là Điểm Mai phong mà..."
Bạch Lộ bực bội gật đầu: "Điểm điểm điểm!"
Mạnh Thải Thanh: "..."
Tiếp theo, các bạn học lần lượt cùng các đệ tử từ các ngọn núi đến đón họ rời đi. Bạch Lộ lần lượt chào tạm biệt mọi người, đặc biệt là Đinh Đậu Hũ sư muội, dặn cô nhất định phải giữ gìn tay nghề nấu nướng.
Nhờ có những bữa tiệc tùng không ngớt, tình cảm của nhóm đệ tử cùng nhập môn đợt này khá tốt, đều hẹn sau này sẽ tụ tập lại.
Đến khi Ninh Nghiên Hổ xuất hiện trở lại, người đã đi gần hết.
Ninh Nghiên Hổ nhìn thấy chiếc trâm cài áo hình nhện lông xù màu xanh biếc của Bạch Lộ, còn đưa tay định chọt chọt, trông dễ thương quá, nhưng lại bị Bạch Lộ né được.
Bạch Lộ ra vẻ ngại ngùng cười cười, cậu đã cài đặt ma pháp phòng thân trong đó...
Mà nói ra thì nhện ở cả phương Đông và phương Tây đều có ý nghĩa mang lại may mắn.
"Có cướp của ngươi đâu." Ninh Nghiên Hổ nói. Nàng đến cũng là để xác nhận lại suy nghĩ của Bạch Lộ một lần nữa: “Chuyện bái sư, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
Bạch Lộ lập tức nói: "Ta đến Điểm! Mai! Phong!"
Ngoài dự liệu nhưng lại trọng tình hợp lý, nghe Bạch Lộ vẫn kiên quyết đến Điểm Mai phong, chỉ không biết tại sao lại nói một cách hùng hồn như vậy... Ninh Nghiên Hổ bèn nói: "Nếu đã vậy, ta sẽ đưa ngươi đến Điểm Mai phong. Thật ra, Hoắc sư thúc đã sớm đồng ý nhận ngươi làm đồ đệ rồi, chỉ là để cho ngươi suy nghĩ thêm thôi."
"Vậy sư tôn và ta quả là..." Bạch Lộ nói được nửa câu thì khựng lại, đến nửa câu sau có chút không chắc chắn về cách dùng từ, cậu nhớ "thiên tác chi hợp" là để hình dung các cặp đôi.
Ninh Nghiên Hổ nhìn cậu, vẫn đang đợi cậu nói tiếp: "Hửm?"
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Bạch Lộ yếu ớt nói: "... Sư tỷ thấy là gì ạ?"
Ninh Nghiên Hổ: "..."
"Sao lại còn đòi khen thế này." Ninh Nghiên Hổ khó hiểu nói: "Đúng là châu liên bích hợp, được chưa!"
"Cảm ơn sư tỷ."
Bạch Lộ: Học được rồi, học được rồi.
Ninh Nghiên Hổ dẫn Bạch Lộ cưỡi mây đến Điểm Mai phong. Nếu không phải vì Bạch Lộ, nàng thật sự cũng không có nhiều cơ hội lên Điểm Mai phong.
Tông chủ sẽ ở đây chủ trì lễ bái sư cho Hoắc Tuyết Tương và Bạch Lộ, sau đó Bạch Lộ sẽ phải ở lại Điểm Mai phong mãi mãi.
Đệ tử bình thường, dù gan có lớn đến đâu, lần đầu tiên bay cũng sẽ không tự nhiên, huống hồ thuật cưỡi mây này khác với một số pháp khí bay lớn, hoàn toàn không có che chắn, gió từ bốn phương tám hướng thổi tới.
Nhưng ngoài dự kiến, Bạch Lộ không hề có chút khó chịu nào, thậm chí còn hứng thú nhìn xuống dưới.
Hai người đáp xuống bên ngoài rừng mai của Điểm Mai phong. Nơi đây vì Hoắc Tuyết Tương mà được đặt tên là Kiếm Mai. Chỉ là những năm gần đây cây mai đều không nở hoa, có lời đồn là vì Quân Thiên Kiếm Tôn phát nguyện không phi thăng nên mới có dị tượng này.
Những cây Kiếm Mai này tuy không nở hoa, đã không còn vẻ đẹp toàn thịnh, nhưng cây mai quả thực như lời đồn, dáng mọc còn vương lại kiếm ý hiên ngang.
Dù không luyện kiếm, cũng như có cảm ngộ.
Ninh Nghiên Hổ liếc nhìn Bạch Lộ, phát hiện Bạch Lộ cũng đang nhìn chằm chằm cảm ngộ kiếm ý, cộng thêm sự thong dong khi ở trên không lúc nãy, ừm, không hổ là người muốn làm kiếm tu.