Chương 25

"Ngươi nói trước ngươi là chim gì đi." Bạch Lộ chuẩn bị ghi chép lại, ghi chú để khỏi quên.

Chỉ là vừa rồi chim La La đột nhiên phát điên khiến cậu cảm thấy khó hiểu, bắt đầu cảm thấy lông của con chim này chưa chắc đã dùng tốt, lát nữa phải thử nghiệm lại.

"Ta... ta là chim La La." Chim La La rụt cổ nói: "Ngươi cũng có thể gọi ta là La Tôn."

Gần đây giữa các đệ tử nội môn của Huyền Sơn Tiên Tông hình như đang thịnh hành cách gọi này, chim La La không nhịn được mà học theo.

La Tôn, chữ "Tôn" này đúng là "Tử Hàm" của tu tiên giới các người mà.

Bạch Lộ hoàn toàn không nhận ra nguồn cơn của mọi tội lỗi chính là mình, ngược lại nhớ đến ý tưởng nhỏ của cậu, đã đến lúc thực hiện rồi, liền hào phóng báo ra danh hiệu phương Đông của mình: "Vậy ngươi cứ gọi ta là Ma Tôn."

La La hít một hơi khí lạnh, tuy rất hoang đường, hơn nữa gần đây ở Huyền Sơn mở miệng là xưng "Tôn", nhưng nghĩ đến pháp thuật khó lường của cậu, nó không khỏi nảy sinh lo lắng, thăm dò nói: "Ngươi và Yến Vô Kỵ có quan hệ gì?"

Bạch Lộ chưa từng nghe qua: "Ai?"

La La: "..."

Ồ, quả nhiên vẫn là đang mỉa mai nó mà.

Còn Ma Tôn, chắc là "ma" trong "dày vò" (ma chiết).

"Đừng hòng trêu chọc ta nữa, chim La La chúng ta cũng có cốt khí." La La ngoẹo cổ, dứt khoát không nói nữa.

"Sao lại giả chết rồi, ngươi mau dẫn đường cho ta, nhưng ta không muốn gặp ba mẹ ngươi nữa, ngươi dẫn ta đi tìm vài thứ tốt khác đi." Bạch Lộ dùng vu nhận huơ huơ hai cái bên cổ nó, cảm thấy con chim này trông không được thông minh cho lắm.

Tại sao lại không muốn gặp nhà chim của ta nữa?

Chim La La cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng không dám hỏi.

Tuy trên con dao găm đó dường như không có chút linh lực nào, thậm chí còn chưa được mài bén, nhưng chim La La đã chứng kiến tốc độ thi triển pháp thuật của nó nhanh đến mức nào, cắn răng nửa ngày, lí nhí nói: "Được, được rồi, đi lối này."

Xem ra cũng có chút cốt khí, nhưng không nhiều. Có La La, con chim dẫn đường này, tiến độ thăm dò của Bạch Lộ nhanh hơn hẳn, thành quả thu thập vô cùng khả quan, không chỉ có thực vật mà còn có cả một số khoáng thạch, linh thạch mà La La tự giữ, thu hoạch đầy ắp.

Trước khi đi, Bạch Lộ dùng vu nhận huơ huơ vài cái trên người La La.

La La run rẩy hỏi: "Đây là ý gì, diệt khẩu à?"

Tuy con dao nhỏ này huơ lên không có cảm giác gì, nhưng trước đó vị "Ma" Tôn này thi triển pháp thuật cũng không có động tĩnh gì, nó không dám coi thường, mắt cứ đảo qua đảo lại, chỉ hận không thể chạy ngay lập tức.

"Sao ngươi có thể nghĩ về ta như vậy." Bạch Lộ hừ một tiếng, phù thủy bọn họ cũng rất tôn trọng tự nhiên: “Bây giờ ta chuẩn bị phóng sinh ngươi."

La La: "..."

Từ "phóng sinh" bỗng nhiên nghe thật chói tai.

"Nhưng trước khi phóng sinh, ta phải đánh dấu một chút. Ta cũng không biết loại chim như các ngươi có bao nhiêu con, có phải đều trông giống nhau không, như vậy lần sau nếu có bắt lại được ngươi, ta sẽ biết là con nào." Bạch Lộ nói, việc này tương đương với một phương pháp đánh dấu bắt lại của phù thủy.

La La suýt nữa thì ngất đi: “Còn có lần sau? Ta có thể xui xẻo đến thế sao?"

Bạch Lộ không vui khi nghe nó nói vậy: “Tất nhiên là có thể, nhưng không phải vì xui xẻo, mà là vì ta có thể thuận theo dấu vết này để chủ động tìm ngươi."

Không ghi chép lại, nhỡ sau này những nguyên liệu đó dùng tốt, cậu còn muốn thu thập nữa thì sao. Không chỉ chim La La, ngay cả thực vật cậu cũng đã ghi nhớ vị trí.

La La: "Ngươi..."

Không được, La La không thể nói thêm nữa, nó cảm thấy l*иg ngực mình tức tối, có lẽ là muốn thổ huyết.

Bạch Lộ đánh dấu xong liền nghênh ngang bỏ đi.