Chương 23

Không hổ là gà đi bộ do tiên tông nuôi, lúc ăn gà hầm Bạch Lộ đã phát hiện, thịt rất mềm, nướng ăn cũng ngon không kém, da ngoài bóng dầu vàng giòn, bên trong vẫn béo mềm không bị khô. Xé một miếng cả da lẫn thịt, còn có chút sụn giòn, càng nhai càng thơm.

Còn có một vị sư muội họ Đinh biết nấu ăn, làm một món gia truyền tên là Gà Đậu Hũ cho mọi người ăn. Thịt ức gà được băm nhỏ đến mức không nhìn ra hình dạng ban đầu, nấu cùng với lòng trắng trứng, cho vào nồi canh nấm Hoán Chân tươi nấu đến khi đông lại thành từng khối, mềm mềm mượt mượt như đậu hũ, nên mới gọi là Gà Đậu Hũ.

Đinh sư muội tự hào nói: "Lúc ở nhà rèn luyện thân thể, muội toàn dựa vào việc băm ức gà để luyện tập, nhất định phải xử lý thật nhuyễn, nếu không sẽ không ra được hương vị này."

Món này và món gà nướng là hai hương vị hoàn toàn khác nhau, không nhìn ra hình dáng của gà, ăn vào như đậu hũ, tan ngay trong miệng, một vị thanh ngọt tươi thơm, có thể nói là đỉnh cao của một gà hai món. Sư muội cũng vì thế mà được tặng danh hiệu "Đinh Đậu Hũ".

Mình đúng là một du học sinh may mắn, mẹ biết được chắc cũng sẽ vui cho mình.

Bạch Lộ vui vẻ vô cùng, Tích Cốc Đan một viên cũng không thể ăn, gà thì ngày nào cũng đi đòi Đới chủ sự...

Đới chủ sự suýt nữa thì suy sụp, gà đi bộ sắp bị họ ăn hết rồi! Không phải Huyền Sơn nuôi không nổi, chỉ là khóa này Khai Dương phong e là không chọn được một đệ tử nào.

...

Nói đi cũng phải nói lại, chính vì có màn gà nướng xen vào, mấy đêm sau Bạch Lộ đã chú ý hơn. Cậu tìm một chiếc nón lá được phát cho tân sinh, yểm bùa lên đó, có thể làm mờ khuôn mặt người đội, khiến người khác nhìn vào cũng không nhớ được.

"Lại còn có quả mọng nữa..." Một đêm nọ, Bạch Lộ tìm kiếm một hồi thì hơi đi lạc, hái được hai túi quả mọng và hạt dẻ, thầm nghĩ sẽ mang về để ăn giải ngấy sau khi ăn gà nướng.

Dưới ánh trăng, trong bụi cây dường như có thứ gì đó đang phản quang.

Bạch Lộ cất túi đi, tiến lên vạch bụi cây ra, bên trong mọc một cây cỏ giống như mạ non, điều đặc biệt là những giọt sương đọng trên lá cây lại có màu sắc sặc sỡ, cũng chính những giọt sương này đã phản chiếu ánh sáng như đá quý, thu hút Bạch Lộ đến.

Thứ gì đây, Bạch Lộ từ nhẫn trữ vật lôi ra một con dao vu nhận cán đen, định nghiên cứu kỹ một chút...

Bỗng nhiên, Bạch Lộ như vô tình cúi người xuống.

Ngay sau đó, một bóng người lướt qua trên đầu cậu, như thể phối hợp ăn ý với cậu.

Bạch Lộ quay đầu lại, thấy một con chim mỏ lớn, trông kỳ dị, vừa mở miệng đã nói chuyện, giọng khàn khàn: "Đa la la, vận may không tệ nha, còn né được. Đó là của ta, nhóc con!"

Biết nói chuyện cũng không lạ, nhiều sinh vật ma pháp cũng có thể nói tiếng người, đây chắc hẳn là dị tộc trong núi theo truyền thuyết.

Nhưng Bạch Lộ không quen thuộc với quái thú phương Đông, trong đầu trống rỗng một lúc lâu, thăm dò hỏi một trong số ít những loài chim thú mà mình biết: "Ngươi là phượng hoàng à?"

Chim La La ngẩn ra, trong lòng mừng như điên!

Tuy tri âm khó tìm, khiến con chim không nhịn được mà kêu lên mấy tiếng "đa la la", La La vẫn giữ vẻ bình thản nói: "Xấu hổ quá, chẳng qua chỉ là hậu duệ của phượng hoàng thôi. Tiểu lang quân, ban đêm trong núi lạnh lẽo, ngươi là tán tu hay là đệ tử ngoại môn vậy?"

Có thể đi lang thang trong dãy núi Huyền Sơn, chắc chắn không phải người ngoài.

Bạch Lộ không nhận, chỉ hỏi: "Cái này là ngươi trồng à?"

"Không phải!" Chim La La nói: “Là ta cướp từ tay tiểu lang quân đó."

Bạch Lộ: "..."

Sao lại có cả chim ăn cướp, đúng là côn đồ học đường mà. Hu hu.