Chương 19

"Vậy hai vị này đã chọn chưa?" Đới chủ sự cười tủm tỉm lại nhìn sang hai người còn lại, hạng nhất và hạng nhì, đều sẽ là đệ tử chân truyền có tương lai rộng mở.

"Bạch Lộ sư đệ chưa quyết định, chỉ là hy vọng được bái nhập dưới trướng Hoắc sư thúc." Ninh Nghiên Hổ nói: "Lương Mãn Cốc vẫn chưa nghĩ xong."

Thật ra, người suy nghĩ kỹ lưỡng, thậm chí hoãn lại việc quyết định như Lương Mãn Cốc mới là trạng thái bình thường của top ba các kỳ trước.

"Hoắc sư thúc?" Đới chủ sự gãi đầu: “Là Hoắc sư thúc đốt lò ở phòng luyện đan hả? Ông ấy cũng có thể nhận đệ tử sao?"

Bạch Lộ ngơ ngác nói: "Sư tôn của ta còn phải đi đốt lò à?"

Sao đã là phong chủ rồi mà còn phải làm hai việc một lúc.

"Không phải người đó!" Ninh Nghiên Hổ mang theo vài phần thấu hiểu, không lâu trước Tông chủ cũng ngạc nhiên như vậy: “Là Điểm Mai phong Quân Thiên Kiếm Tôn, Hoắc sư thúc."

Miệng Đới chủ sự há hốc...

Ông ta thà đoán Bạch Lộ muốn học đốt lò, cũng không ngờ Bạch Lộ muốn đến Điểm Mai phong. Những người có thể đến và bái nhập Huyền Sơn Tiên Tông, nói là thiên chi kiêu tử cũng không ngoa, sao lại tự tuyệt đường tu tiên.

Đới chủ sự tôn trọng, nhưng thực sự không hiểu nổi sự bình thản của Bạch Lộ. Dù sao thì tu sĩ trong thiên hạ, không ai là không cầu trường sinh, hỏi đường tu tiên.

Bạch Lộ thì lại muốn nói thật, thế tu tiên giới này và thế giới ma pháp của họ cũng có điểm tương đồng, trường sinh là đề tài chung của nhân loại, dưới ánh mặt trời không có gì mới mẻ.

Trong lĩnh vực luyện kim thuật, cũng có một thứ trong truyền thuyết có thể giúp trường sinh, gọi là Hòn đá Phù thủy.

Bạch Lộ học thêm luyện kim thuật tự nhiên cũng có nghiên cứu qua, nhưng tỷ lệ thành công của thứ này ước chừng cũng ngang với việc phi thăng của tu tiên giới.

Có lẽ, cậu chỉ cần tập trung vào một cái là đủ rồi?

"Đừng như vậy chứ, không thể nào chỉ có một mình tôi muốn vào Điểm Mai phong được? Tôi chỉ là đặc biệt muốn trở thành một kiếm tu anh tuấn như sư tôn thôi." Bạch Lộ chột dạ nói.

"Không chắc là sau này không có ai, nhưng đúng là trước đây chưa từng có." Ninh Nghiên Hổ ngược lại đã chấp nhận rồi, ung dung nói: "Dù sao thì sư thúc cũng là người trẻ nhất trong số các phong chủ, người bình thường ở tuổi này làm gì có tư cách nhận đệ tử."

"Sư tôn của ta cụ thể trẻ đến mức nào?" Bạch Lộ nhớ ra liền hỏi một câu.

"Hơn hai trăm tuổi." Ninh Nghiên Hổ nói. Tuổi này ở tu tiên giới thật sự rất trẻ, hơn nữa Kiếm Tôn là đệ tử chân truyền cuối cùng của lão tổ đã phi thăng của tông môn, tức là người nhỏ tuổi nhất trong thế hệ đó. Vốn dĩ theo tuổi tác, cũng gần bằng thế hệ của Ninh Nghiên Hổ.

"Hơn hai trăm?"

Ninh Nghiên Hổ thấy Bạch Lộ hơi mở to mắt, quả nhiên đã bị sự trẻ trung của Kiếm Tôn làm cho kinh ngạc.

Bạch Lộ: Hóa ra cũng lớn tuổi vậy rồi! Lợi hại!

Nhưng đại sư tỷ hình như cũng đã ba trăm tám mươi tuổi rồi, còn lớn hơn cả sư thúc của mình. Lạm phát tuổi tác của tu tiên giới cũng khá nghiêm trọng.

Ủa, nếu nói như vậy, lời tiên tri ở nhà cậu có phương hướng rồi... ở đây ai cũng có thể sống đến hai trăm tuổi, chẳng lẽ đối tượng của cậu thật sự nằm ở tu tiên giới?

Nhưng tin xấu là, gần như ai cũng có thể sống đến hai trăm tuổi, đều có thể là đối tượng của cậu, tương đương với việc tiên tri cũng như không...

Bạch Lộ nghĩ ngợi, dòng suy nghĩ liền bay đến... trong nhà.

Đới chủ sự liếc một cái, cười hì hì nói: "Đói rồi phải không? Cơm nước ở Huyền Sơn Tiên Tông chúng ta cũng rất nổi tiếng, sơn hào hải vị đủ cả. Nấm Hoán Chân hôm nay thì hết sảy."

Lương Mãn Cốc thuận miệng nói: "Nấm Hoán Chân thì có gì mà hết sảy?" Thứ này ở núi quê cậu ta cũng mọc, nói là linh thảo nhưng mọc cũng khá nhiều.