Chương 17

Giải thích về màu mắt và quê quán như vậy cũng khá bình thường, đặt trong tu tiên giới chắc cũng không có gì kỳ lạ, cậu cảm thấy đến giờ mình vẫn chưa có sơ hở lớn nào, ha ha.

Ninh Nghiên Hổ gật đầu, à, là một nơi hẻo lánh ở trần gian.

Thật ra dù Bạch Lộ không giải thích chi tiết, Ninh Nghiên Hổ cũng chỉ nghĩ là cậu có kỳ ngộ gì đó.

Tu tiên giới thứ không thiếu nhất chính là các loại truyền kỳ. Bạch Lộ có lẽ thật sự chỉ là một người phàm có thiên phú ở một thị trấn nhỏ, chẳng trách lại không hiểu rõ về tu tiên giới và Huyền Sơn Tiên Tông như những người khác.

Nghĩ đến đây, Ninh Nghiên Hổ nói: "Nhiều đệ tử trước khi vào Huyền Sơn đã có tìm hiểu về pháp thuật tu tiên. Có người là do gia truyền, có người là tự mình mày mò lung tung, cũng có người có thể có kỳ ngộ gì đó, nhưng đa phần đều chưa nhập môn, chỉ lảng vảng ở cảnh giới Luyện Khí.

"Ta nhắc một câu, trong số các ngươi có lẽ không thiếu thiên tài, nhưng đa phần đều phải xây dựng lại nền tảng, đến lúc đó sư tôn của các ngươi sẽ tự mình điều chỉnh."

Mọi người hiểu ý gật đầu.

Bình thường thôi, đến trường danh tiếng thì phải xây dựng lại nền tảng.

"Trong cửu đại cảnh giới không có Luyện Khí, đó chỉ là mức độ rèn luyện thân thể mà thôi, cảnh giới đầu tiên thật sự vẫn là Trúc Cơ." Ninh Nghiên Hổ thấy Bạch Lộ nghe rất chăm chú (thực ra là nghe rất khổ sở), càng chắc chắn cậu thật sự không hiểu rõ về tu tiên giới, cũng không biết sau này có hối hận vì đã yêu cầu bái Kiếm Tôn làm thầy không.

"Bạch Lộ, ngươi có biết tám cảnh giới sau không?"

Bạch Lộ làm sao mà biết, cẩn thận lục lọi trong ký ức những mảnh vỡ vụn không thể vụn hơn: "Ờ, Hóa Thần? Nguyên Anh? Độ Kiếp?"

Ninh Nghiên Hổ im lặng: “Không đúng một cái nào! Ngươi nghe mấy cái này từ đâu ra vậy?"

Bạch Lộ: "..."

Vô lý thật.

"Từ Trúc Cơ nhập môn, qua Huyền Quan liền có thể thông trăm huyệt, mở Tử Phủ, sau đó Thính Lôi để thấy thiên uy, lên nữa là Tuần Thiên, trên đời chỉ có rất ít tu sĩ ở ải này có thể đạt đến đại viên mãn, tuần tra tinh tú quan sát địa mạch, nhận thức về trời đất sâu sắc hơn. Về sau, đã giống như thần tiên trong mắt người phàm rồi, tức là Phi Tiên và Quy Thần, đây là cảnh giới không thể gϊếŧ được, dù có vẫn lạc (qua đời), sau khi chuyển thế vẫn còn lại túc căn."

Trong số những người có mặt, không ít người đã biết về những cảnh giới này từ trước, nhưng vẫn nghe rất chăm chú, dù sao hoàn cảnh đã khác xa lúc trước, không khỏi nảy sinh kỳ vọng vào tương lai.

"Cuối cùng, là Bất Phục, Bất Muội và Bất Quy Nhật, gọi chung là Tam Bất Cảnh. Phá được Tam Bất Cảnh, liền thật sự phi thăng thành tiên, một đi không trở lại." Ninh Nghiên Hổ nói đến cuối cùng, không ngoài dự đoán khi thấy vẻ mặt mọi người càng thêm khao khát.

Bạch Lộ chen chúc giữa họ, nhớ đến vị sư phụ kia của mình, giơ tay nói: "Đại sư tỷ, vậy sư tôn của con ở cảnh giới nào ạ?"

Ninh Nghiên Hổ nói: "Theo lý mà nói, Hoắc sư thúc hẳn là ở khoảng cảnh giới Phi Tiên."

Bạch Lộ không hiểu: "Theo lý mà nói là sao ạ?"

Lương Mãn Cốc đã tìm hiểu rất nhiều, hơn nữa câu chuyện về Quân Thiên Kiếm Tôn thì ai hồi nhỏ mà chẳng nghe qua vài lần, lúc này cậu ta nhanh nhảu trả lời: "Bởi vì Quân Thiên Kiếm Tôn từ khi thành danh đến nay chưa từng thua, rất giỏi vượt cấp chém địch, một thanh Ma Không kiếm khó có đối thủ, kiếm đạo đã đạt đến đỉnh cao. Có truyền thuyết chưa được chứng thực, dù là đối đầu với các lão tổ ở Tam Bất Cảnh, Kiếm Tôn cũng không hề lép vế. Đây là dùng tiên duyên để đổi lấy chiến lực."

Bạch Lộ vốn vì một manh mối liên quan đến mình mà chọn vị Quân Thiên Kiếm Tôn kia làm sư phụ, sau khi nhiều lần nghe về sự tích của ngài, lúc này trong lòng thật sự cũng có thêm chút tò mò.