Chương 16

“...” Thật không thể tưởng tượng nổi, ngưỡng mộ Hoắc Tuyết Tương đến vậy sao? Chẳng lẽ thật sự là chọn người theo khuôn mặt?

Lương Mãn Cốc bí bách nửa ngày, từ trong điện đến bây giờ cũng không nặn ra được một câu.

Ngược lại, Mạnh Thải Thanh bên cạnh dõng dạc nói ra một câu tiếng lòng chung của mọi người: "Bái phục!"

"Cảm ơn." Bạch Lộ lịch sự đáp, cảm thấy cô bạn học này khí thế thật dồi dào.

Nhưng không biết tại sao, vừa rồi có một khoảnh khắc, cậu luôn có cảm giác không tự nhiên, như thể bị ai đó rình mò, nhưng nó nhanh chóng biến mất.

"Hổ tiền bối, không biết ngài là người của ngọn núi nào ạ?" Lương Mãn Cốc gãi đầu. Cậu ta và Bạch Lộ có tình nghĩa đồng thuyền cộng khổ, nghĩ muốn làm sôi động không khí hiện tại, bèn quay sang hỏi Ninh Nghiên Hổ.

"Đừng gọi Hổ tiền bối, không vui chút nào!" Ninh Nghiên Hổ lạnh lùng nói: “Ta họ Ninh, Ninh Nghiên Hổ, gia sư là thượng Bác hạ Loan Tiên Quân."

Hóa ra nàng cũng là đệ tử của Tông chủ Bác Loan Tiên Quân?

Lương Mãn Cốc nhớ lại lúc nãy Bạch Lộ hỏi nàng sư tôn đã phi thăng chưa: "..."

Mà Mạnh Thải Thanh dường như cũng ngay lập tức hiểu được sự tích cực của mình khi chọn Thương Vân Đài, đây là đại sư tỷ đang chào đón tiểu sư muội của mình mà. Cô nhìn Ninh Nghiên Hổ, tức thì càng thêm thân thiết.

"Được rồi, tất cả chúng ta đều là cùng một thế hệ, sau này cũng không cần gọi tiền bối nữa." Ninh Nghiên Hổ nói: “Nếu tính theo thứ tự, ta chính là người nhập môn sớm nhất trong thế hệ này, vì vậy dù các ngươi sau này bái ở ngọn núi nào, đều có thể gọi ta một tiếng..."

Bạch Lộ nghĩ đến quy luật xưng hô trong tu tiên giới, chẳng phải người phương Đông đều coi trọng trưởng ấu tôn ti sao. Cậu lập tức lại nảy ra một ý: "Tỷ Tôn!"

Ninh Nghiên Hổ: "...?"

Bạch Lộ: "Hổ Tôn?"

Ninh Nghiên Hổ: "..."

Lương Mãn Cốc thở dài một tiếng: "Ta vắt óc suy nghĩ, cũng không bằng sự hài hước tiện tay của Bạch huynh."

Bạch Lộ: ?

Chà, xem ra có lẽ ý tưởng này của cậu là nảy ra sai rồi.

Ừm, người phương Đông gọi là gì nhỉ?

Mạnh Thải Thanh ở bên cạnh nhắc khẽ, tiếc là nội lực quá dồi dào, tất cả mọi người đều nghe thấy cô nói: "Là đại sư tỷ ạ."

Bạch Lộ nhìn Ninh Nghiên Hổ, chớp chớp mắt: "Đại sư tỷ..."

Ninh Nghiên Hổ vốn định mắng vài câu, nhưng khi thấy đôi mắt xanh lục ẩm ướt như ẩn chứa sương mù của Bạch Lộ, cùng với bộ quần áo lông xù kỳ quặc nhưng cũng khá xinh xắn kia, chỉ cười như không cười nói: "Coi như ngươi hài hước, đi thôi."

Ninh Nghiên Hổ vừa đi vừa lật mạnh cuốn sổ trong tay, tìm thấy tờ đăng ký của Bạch Lộ. Những tờ này đều do họ tự điền trong lúc dùng trà bánh sau khi qua được ải đầu tiên.

Ninh Nghiên Hổ đầu tiên là bị nét chữ nguệch ngoạc của Bạch Lộ dọa cho hết hồn, sau đó nhìn thấy nội dung, Bạch Lộ ở mục chủng tộc điền là Nhân tộc: “Bạch Lộ, ngươi là người thuần chủng?"

Huyền Sơn lấy Nhân tộc làm chủ, nhưng cũng không cấm ngoại tộc, chỉ là đa số ngoại tộc quen đến những nơi có nhiều đồng tộc hơn. Mọi người khi thấy mắt và trang phục của Bạch Lộ đều tưởng cậu có huyết thống dị tộc, không ngờ Bạch Lộ lại đăng ký là Nhân tộc.

"Có phải có một phần huyết thống dị tộc không, cha mẹ ngươi đều là Nhân tộc à?"

"Đúng vậy, mười tám đời đều là Nhân tộc, màu mắt của tôi là do tổ tiên sống ở những vùng đất khác nhau nên có chút thay đổi." Bạch Lộ có thể chắc chắn dù là bên nội hay bên ngoại, tổ tiên của cậu đều không hề lai tạp huyết thống kỳ lạ nào.

Ninh Nghiên Hổ lại nhìn đến quê quán, là một nơi tên "Yên Kinh", với kinh nghiệm của nàng thì chưa từng nghe qua: "Yên Kinh là ở đâu?"

Bạch Lộ trong lòng tính toán một chút, mới thận trọng trả lời: "Ở một nơi rất xa." Coi như là nửa quê hương của cậu, cũng là địa chỉ diễn ra hội nghị trước khi xuyên không.