Nữ tu sĩ biết Huyền Sơn Tiên Tông rất nổi tiếng, đa số người đến đây đều đã tìm hiểu trước, nhưng vẫn phải theo quy củ mà kể lại tình hình của các pháp mạch lớn, cuối cùng nói: "Bây giờ, ta sẽ đưa các ngươi đi bái kiến các vị trưởng bối đã đảm nhiệm vai trò quan chủ khảo hôm nay, sau đó sẽ đưa các ngươi đến nơi ở."
Nàng liếc nhìn Bạch Lộ đang ngập ngừng muốn nói: “... Và cả dùng bữa."
Bạch Lộ yên tâm rồi.
Cậu đến Huyền Sơn danh tiếng lẫy lừng tu tiên giới này chính là vì được bao ăn bao ở!
Còn về phần chọn người hướng dẫn này... lát nữa xem tình hình thế nào đã.
"Tiền bối, không biết hôm nay..." Người xếp thứ ba tên Mạnh Thải Thanh, cẩn thận hỏi: "Có thể gặp được Điểm Mai Phong chủ, Quân Thiên Kiếm Tôn Hoắc Tuyết Tương không ạ?"
Phàm là đệ tử nội môn đều ở trên chủ phong, nhưng khi tu vi đại thành thì có thể tự mình khai phá động phủ khác trong quần sơn, thậm chí là tự lập pháp mạch. Dù sao thì Huyền Sơn cũng có ngàn núi vạn khe, đất đai rộng lớn.
"Tuyển nhận đệ tử mới là chuyện lớn, mỗi lần tông môn chọn đệ tử, đều là các vị sư thúc sư bá thay phiên nhau làm quan chủ khảo. Sao thế, ngươi muốn bái nhập dưới trướng Quân Thiên Kiếm Tôn à?" Lời nói của nữ tu sĩ cũng tiết lộ rằng, nàng là người cùng thế hệ đã nhập môn từ sớm.
Mắt Mạnh Thải Thanh tóe ra ánh sáng, dõng dạc nói: "Nếu được bái nhập dưới trướng Kiếm Tôn, đó thật sự là tam sinh hữu hạnh. Ta từng nghe nói Kiếm Tôn là tu sĩ trẻ tuổi nhất đạt được dị tượng Phàn Tinh Nhập Khôi Đẩu, nhập môn chưa đến trăm năm đã tự mình khai phá Điểm Mai phong.”
"Năm xưa một kiếm chiếu rọi Quân Thiên viên, chấn nhϊếp mười hai châu, nhưng lại tự nhận bản thân không biết dùng kiếm, khiến cho kiếm tu thiên hạ phải hổ thẹn. Tuyết Mai trên đỉnh núi cảm nhận được kiếm ý của ngài, giữa cành lá lại hiện ra kiếm thế, người vào núi không ai là không tháo kiếm."
Trong số những người khác cũng có người từng nghe đại danh của Quân Thiên Kiếm Tôn, ngay cả ở Huyền Sơn Tiên Tông nơi thiên tài lớp lớp thì vị Kiếm Tôn này cũng thuộc hàng phi phàm.
"Ngàn non chấn động lạnh vô ngần, mai nhỏ không điểm sắc cậy tuyết cuồng."
Nữ tu sĩ khẽ ngâm nga câu thơ mà thiên hạ ai cũng biết. Ngay lúc khiến những người có mặt lòng dạ xao xuyến, nàng nói: "Hoắc sư thúc chưa từng nhận đệ tử."
"Kiếm Tôn chắc chắn không coi trọng những căn cốt tầm thường, ta chỉ xin được thử một lần." Mạnh Thải Thanh thấp thỏm nói, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng.
"Không!" Nữ tu sĩ nhàn nhạt nói: “Tu sĩ trong thiên hạ đều cầu phi thăng, nhưng Kiếm Tôn mười năm trước đã phát nguyện tự tuyệt đường phi thăng, không tu tâm pháp, để kiếm ở lại nhân gian."
"Ngươi... còn muốn bái nhập không?"
...
Bên trong Kim Điện ồn ào như một cái chợ.
"Đã bảo năm nay nên bốc thăm rồi, còn không phải do lão Từ nói tay xui, cứ nhất quyết đòi họp điện..."
"Này, cái người đó là lão phu nhắm cho sư đệ rồi, rõ ràng là mầm non tu Đan Đỉnh."
"Nói bậy, đến Dao Quang phong của chúng ta thuần dưỡng linh thú tốt hơn nhiều. Sư thúc, xưởng thuốc nổ của các người mà cũng dám chọn người à?"
"Hôm nay ngọn núi của ta còn chưa nổ lò! Các người mới là ngày nào cũng cho heo ăn..."
"Đã nói bao nhiêu lần đó không phải là heo, là con Tịnh Phong!"
"Ăn một đấm của lão phu đây!"
"Các người đừng cãi nữa, ta chỉ muốn chọn mấy đệ tử vừa xinh đẹp vừa thông minh thôi..."
...
Vòng cửa khẽ kêu, trong điện lập tức im phăng phắc.
Nữ tu sĩ dẫn theo đám đệ tử mới chuẩn của Huyền Sơn Tiên Tông nối đuôi nhau đi vào, chắp tay hành lễ: "Tông chủ, các vị sư thúc sư bá, Nghiên Hổ dẫn đệ tử mới đến bái kiến."
Bạch Lộ cũng cúi người chắp tay, bắt chước hành lễ theo, lén ngước mắt nhìn lên. Phía trên có bảy tám vị tu sĩ, người nào người nấy trông đều rất uy nghiêm.