Chương 27: Vị diện bạo quân

Bạn trai "đại ca học đường" tức giận rồi, Lâm Vãn có chút hoảng, nhưng cô còn sợ bị bố mẹ Lâm phát hiện hơn. Cô là "Béo Muội" giả, nhưng trong mắt bố mẹ Lâm, cô vẫn là hòn ngọc quý trên tay của họ. Nếu để hai ông bà biết con gái đang yêu sớm ngay năm cuối cấp ba này, họ sẽ lo lắng đến mức nào chứ.

Bởi vậy, Lâm Vãn chỉ có thể ngó lơ Chu Thừa, người đã tốt bụng đưa cô về nhà. Cô bước nhanh về phía trước.

Chu Thừa đứng yên tại chỗ, chờ bạn gái đi được hai, ba mươi mét, anh mới chậm rãi đi theo sau. Trong mắt những người qua đường khác, đây chỉ là hai thiếu niên nam nữ không hề quen biết.

Lâm Vãn đi được một đoạn, tò mò quay đầu lại, thấy dáng người cao ráo, thẳng tắp của Chu Thừa. Bóng đêm làm mờ khuôn mặt anh, nhưng Lâm Vãn vẫn có cảm giác rằng anh chắc chắn đang nhìn cô.

Lâm Vãn quay đầu lại, đi được một quãng không xa, cô lại lần nữa quay đầu nhìn về phía sau. Phía sau vẫn là bóng dáng quen thuộc đó.

Lâm Vãn quay lại, không hiểu sao trong lòng có chút ngọt ngào.

Khi Lâm Vãn còn là con gái của một "đại gia mỏ than", từ thời cấp ba đã có không ít nam sinh theo đuổi cô. Cơ bản đều là mấy tay thiếu gia nhà giàu, động một chút là khoe khoang đồ hiệu, mở miệng là khoe siêu xe hay du thuyền mới mua. Tất cả đều nông cạn đến mức Lâm Vãn chẳng thèm để mắt tới. Đương nhiên, chắc chắn cũng có những "phú nhị đại" vừa có nhan sắc vừa có nội hàm, chỉ trách Lâm Vãn không gặp được mà thôi.

Nói tóm lại, Chu Thừa là người đầu tiên vừa nhìn đã biết không phải vì cô có tiền mà theo đuổi cô. Anh cũng là người đầu tiên không khoe khoang hay phô trương như những nam sinh bình thường khác. Hơn nữa, Chu Thừa còn rất tốt với cô. Ai có thể ngờ một "đại ca học đường" lại có thể nghiêm túc dọn dẹp nhà cửa, thay ga trải giường, mua rượu trái cây và kem chỉ vì bạn gái muốn đến nhà anh ta?

Đây là một loại tình cảm vô cùng đơn thuần, vô cùng giản dị. Trước đây Lâm Vãn chỉ thấy trong phim truyền hình, giờ đây, trong kịch bản của ảnh đế Phó Việt, cô cũng gặp được một người như vậy.

Cô biết đây chỉ là kịch bản, nhưng Chu Thừa không biết. Anh đã thật lòng thật dạ đầu tư vào mối tình này, một mối tình bắt đầu từ mục đích không trong sáng của cô.

Đến dưới lầu nhà cô, Lâm Vãn lại quay đầu nhìn lại.

Ở nơi xa, chàng thiếu niên dừng bước chân, hai tay đút túi đứng dưới một cây ngô đồng, đèn đường cũng không chiếu tới anh.

Có vẻ hơi đáng thương.

Lâm Vãn không kiềm chế được mà mềm lòng. Cắn nhẹ môi, Lâm Vãn liếc nhanh lên tầng nhà mình, sau đó chạy nhanh về phía Chu Thừa.

Chu Thừa kinh ngạc nhìn bạn gái ngày càng đến gần. Khi anh nhận ra điều gì đó, định rút tay ra khỏi túi quần để ôm lấy cô, Lâm Vãn đã nhào vào người anh, hai tay ôm lấy cổ anh kéo xuống, sau đó cô kiễng chân, cười và hôn lên đôi môi hơi lạnh của anh.

Một nụ hôn ngọt ngào đến thế, một cô gái nhỏ ngọt ngào đến thế.

Chu Thừa rút tay ra định ôm lấy cô.

"Ngủ ngon!"

Lâm Vãn lại không dám dây dưa với anh lâu, hôn xong liền xoay người chạy đi. Chu Thừa vươn tay ra định nắm lấy cổ tay cô nhưng không kịp.

Anh ngẩng đầu, nhìn thấy gió đêm thổi tung tà váy xanh của cô, càng lúc càng xa, mềm mại uyển chuyển như một giấc mộng.

Hình ảnh đó, Chu Thừa cả đời sẽ không bao giờ quên.

Giấc ngủ này của Lâm Vãn thật sự rất ngon, thậm chí cô còn mơ một giấc mơ ngọt ngào. Trong mơ không có dì lao công, Chu Thừa đè cô lên ghế đôi ở hàng cuối cùng của rạp chiếu phim, ôm cô và hôn thật lâu, thật lâu.

Giấc mơ đẹp kết thúc, Lâm Vãn cũng tỉnh dậy, khóe môi vẫn còn nở nụ cười ngọt ngào.

Tuy nhiên, khi Lâm Vãn nhìn thấy chiếc giường cổ kính và tấm màn lụa màu xanh lam trên đầu, nụ cười của cô cứng lại. Não bộ cô như một chiếc máy tính bị treo, không thể hoạt động.

Giọng nói máy móc kịp thời vang lên: [Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của kịch bản “trở thành bạn gái thân thiết của đại ca học đường."]

Lâm Vãn lộ vẻ mặt mơ màng. Thế là hoàn thành rồi sao? Không phải nói trong kịch bản mà ảnh đế tưởng tượng, hai người phải "thân mật" vào một buổi chiều tuyết rơi dày đặc sao? Cho đến bây giờ, cô và Chu Thừa mới chỉ nắm tay hai lần và hôn hai lần thôi mà?

Giọng nói máy móc giải thích: [Hệ thống tính toán tiến độ nhiệm vụ dựa trên giá trị thân mật của Chu Thừa đối với bạn. Khi chưa đạt đến một giá trị nhất định, hệ thống cũng không thể đoán trước hành vi nào giữa hai người sẽ kí©h thí©ɧ giá trị thân mật tương ứng. Lúc trước bạn hỏi làm thế nào để kết thúc, tôi chỉ có thể dựa vào kịch bản của Phó Việt để cung cấp những sự kiện có khả năng cao sẽ thúc đẩy việc hoàn thành nhiệm vụ.]

Lâm Vãn ngây người một lát, hỏi: [Vậy hiện tại giá trị thân mật của Chu Thừa đối với tôi là bao nhiêu? Là sau khi tôi làm gì thì đạt được giá trị này?]

Giọng nói máy móc: [Một trăm, bạn đạt được ngay sau khi chủ động hôn anh ấy.]

Nói cách khác, điều kiện tiên quyết để hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên là giá trị thân mật của Chu Thừa đối với Lâm Vãn phải đạt một trăm. Hệ thống cho rằng chỉ khi hai người hòa hợp thì mới đạt được một trăm, nhưng trên thực tế, Chu Thừa là một "đại ca học đường" rất dễ hài lòng. Việc Lâm Vãn chủ động hôn đã khiến anh ấy hài lòng tột độ.

Nghe xong lời giải thích này, Lâm Vãn vẫn cảm thấy như mơ. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để "hiến thân", vậy mà chỉ một nụ hôn chủ động nhưng trong sáng lại giải quyết được sao?

Lâm Vãn có chút muốn cười, nhưng đột nhiên lại cảm thấy thương cảm cho Chu Thừa.

Anh ấy rốt cuộc là một "đại ca học đường" thiếu thốn tình cảm đến mức nào mà lại dễ dàng bị bạn gái làm cho cảm động và mãn nguyện như vậy?

Ngoài sự bất ngờ và chua xót, Lâm Vãn cảm thấy buồn bã và mất mát.

Bên ngoài bỗng nhiên có tiếng người nói, là giọng một người phụ nữ: "Tiểu thư nhà chúng tôi vẫn đang nghỉ ngơi, nếu Liễu cô nương có việc, lát nữa hãy đến."

"Được."

Lâm Vãn lập tức nhìn về phía cửa.

Giọng nói máy móc vô cảm vang lên: [Thế giới thứ hai là kịch bản cung đình, nhiệm vụ của bạn là trở thành hoàng hậu của bạo quân.]

Lâm Vãn: […]

Giọng nói máy móc biến mất. Lâm Vãn cảm thấy nhiệm vụ lần này rất rõ ràng, trước khi cô hoàn thành, giọng nói máy móc có lẽ sẽ không xuất hiện nữa.

Trong đầu vẫn còn bóng dáng của Chu Thừa, Lâm Vãn nhắm mắt lại. Không biết bao lâu sau, ký ức của cơ thể này cuối cùng cũng đến.

Lâm Vãn biến thành một tú nữ thời cổ đại, tú nữ đó trùng tên trùng họ với cô, nhưng gia đình thường gọi cô bằng tên gọi thân mật là A Vãn.

Triều đại nhà Hán mà A Vãn đang sống không phải là triều đại nhà Hán mà Lâm Vãn đã học trong sách lịch sử. Nói chính xác hơn, đây là một thời đại hư cấu. Đương kim Thánh Thượng tên là Mộ Dung Sí, đăng cơ năm mười tám tuổi, tự mình chấp chính năm hai mươi tuổi, nay đã hai mươi lăm tuổi. Tuy Mộ Dung Sí tự mình chấp chính chưa lâu, nhưng chỉ trong năm năm ngắn ngủi này, chính tay Mộ Dung Sí đã gϊếŧ chết hàng trăm thần tử, số lượng thái giám cung nữ còn nhiều hơn. Trong đó, có một cung nữ chỉ vì nhìn hắn thêm một cái khi tâm trạng hắn không tốt mà đã bị Mộ Dung Sí dùng kiếm đâm xuyên tim.

Văn võ bá quan không ai là không sợ hắn, lê dân bá tánh lén lút gọi hắn là bạo quân, đủ thấy tính cách tàn nhẫn của hắn.

Trước năm hai mươi lăm tuổi, Mộ Dung Sí không màng nữ sắc, đến năm hai mươi lăm tuổi, Mộ Dung Sí cảm thấy mình nên có con nối dõi, vì thế liền hạ chỉ tuyển tú.

Tuyển tú thì cũng giống như các triều đại khác, nhưng cách làm của hắn lại rất khác người. Nếu như các vị hoàng đế khác mở rộng quy mô, cho tuyển khắp nơi, thì Mộ Dung Sí lại lười đến mức không muốn tự mình chọn. Hắn ra lệnh cho các Vương gia của mười ba quận chư hầu dưới quyền mỗi nơi phải tiến cử một mỹ nhân đẹp nhất đúng độ tuổi, đưa vào kinh thành cho hắn xem mắt.

Nhưng vấn đề là, thế nào mới gọi là “đệ nhất mỹ nhân”?

Mười ba vị Vương gia đau đầu vô cùng, nhưng dù có khó chọn đến mấy thì cũng phải làm theo thánh chỉ, mỗi người đành chọn một mỹ nhân nổi bật nhất trong vùng dâng lên.

A Vãn chính là một trong những mỹ nhân được chọn từ một quận để tiến cung.

Nàng vốn mồ côi, từ khi mới bảy, tám tuổi đã bị bọn buôn người bắt đi, sau đó bị ép dạy dỗ để trở thành nữ hầu. Năm mười bốn tuổi, nàng bị bán với giá cao vào phủ Tề Vương làm nha hoàn.

Vì A Vãn có nhan sắc quá nổi bật, Tề Vương phi mua nàng về chẳng phải vì thương xót, mà là để lợi dụng, muốn dùng nàng mê hoặc Tề Vương, từ đó chia rẽ tình cảm giữa Tề Vương và vị trắc phi mà ông sủng ái.

Nào ngờ, Tề Vương lại si tình đến mức không thèm liếc nhìn A Vãn dù chỉ một cái.

Mọi việc cứ kéo dài như thế cho đến khi ý chỉ tuyển tú từ hoàng cung truyền đến. Tề Vương đang lúc cao hứng, liền chọn A Vãn làm người đại diện cho quận mình và bắt đầu cho nằng ăn uống, dưỡng sắc để chuẩn bị tiến cung.

Sau một vòng tuyển chọn gắt gao, A Vãn thuận lợi được chọn là mỹ nhân đại diện cho Tề quận.

Vào đầu mùa hạ, mười ba vị mỹ nhân từ các quận lần lượt vào kinh. Sau khi được chỉnh trang sạch sẽ, họ được đưa đến diện kiến hoàng đế Mộ Dung Sí.

Mộ Dung Sí lần lượt đánh giá từng người một. Cuối cùng, chỉ chọn ra sáu người vừa mắt để giữ lại, những người không được chọn thì lập tức bị trả về quê.

A Vãn vừa may mắn lại vừa bất hạnh khi trở thành một trong sáu người được chọn.

Nói là may mắn bởi vì nàng có cơ hội được hoàng đế thị tẩm (hầu ngủ). Mà một khi đã được thị tẩm, lại may mắn mang long thai thì hoàn toàn có thể mẫu bằng tử quý (mẹ nhờ con mà được vinh hiển), một bước lên mây.

Nói nàng bất hạnh, ấy là bởi vì chuyện thị tẩm cho Mộ Dung Sí chẳng khác nào đi gặp Diêm Vương, rất có thể một đi không trở lại. Bởi lẽ đã có tới ba vị mỹ nhân yểu mệnh ngay trong đêm thị tẩm.

Vị mỹ nhân đầu tiên, Lục cô nương, vì trông thấy bạo quân trong truyền thuyết mà run rẩy bần bật, đến cả xiêm y còn chưa kịp cởi đã bị Mộ Dung Sí đâm một kiếm xuyên tim.

Vị thứ hai là Kỷ cô nương. Nàng rút kinh nghiệm từ người trước, khi diện kiến Mộ Dung Sí liền lập tức bày ra vẻ phong tình yêu mị của mình, ánh mắt lúng liếng đưa tình, nụ cười quyến rũ động lòng người. Nào ngờ, Mộ Dung Sí lại chê nàng quá mức phóng đãng, liền ban chết tại chỗ.

Quá sợ hãi không được, mà quá chủ động cũng chẳng xong. Đến lượt vị mỹ nhân thứ ba, Tô cô nương đi thị tẩm. Nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng vạn phần, nhưng nào ngờ khi diện thánh, có lẽ do bữa tối đã ăn phải món gì đó nhuận tràng quá, vừa định uốn gối quỳ xuống hành lễ thì đột nhiên đánh rắm một tiếng vang dội, khiến cả điện đường kinh hãi.

Tô cô nương sợ tới mức hồn xiêu phách lạc, ngã khuỵu xuống đất ngay tại chỗ. Lần này Mộ Dung Sí không tự mình ra tay mà chỉ truyền thái giám lôi Tô cô nương ra ngoài.

Ký ức của Lâm Vãn liền dừng lại ở khoảnh khắc A Vãn nghe được câu chuyện về nguyên nhân cái chết của Tô cô nương này.

Biết được ngọn nguồn câu chuyện, Lâm Vãn cũng bắt đầu run rẩy. So với bạo quân Mộ Dung Sí, tên "đại ca" Chu Thừa kia quả thực là một thiên thần nhỏ bé giữa nhân gian! Nàng có thể tùy ý làm loạn trước mặt Chu Thừa, nhưng Mộ Dung Sí… Lâm Vãn không kìm được rùng mình một cái, thật đáng sợ, thế giới này quả thực muốn nàng phải dùng cả mạng sống để diễn kịch!

"Cô nương, người tỉnh rồi ạ." Tiểu cung nữ Xuân Vũ khẽ đẩy cửa, thấy Lâm Vãn ngồi ngây ngốc trên giường thì kinh ngạc thốt lên.

Lâm Vãn ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn. Xuân Vũ không hề cảm thấy lạ lùng, bởi từ sau cái chết thảm của vị mỹ nhân đầu tiên là Lục cô nương, Lâm cô nương vẫn luôn trong trạng thái này. Nhìn dáng vẻ mong manh đáng thương của Lâm cô nương, Xuân Vũ mừng thầm vì mình chẳng hề xinh đẹp chút nào, nếu không có lẽ nàng cũng sẽ phải đối mặt với số phận bi thảm khi bị bạo quân để mắt tới mà không chút xót thương.

"Cô nương, vừa rồi Liễu cô nương có đến tìm người." Xuân Vũ tận tình làm tròn bổn phận, nhẹ giọng truyền lời.

Hiện tại, trong cung chỉ còn lại ba vị tú nữ may mắn sống sót. Ngoài Lâm Vãn với thân thế đáng thương, hai người còn lại là Liễu Oanh Oanh, con gái của vị đại nho nổi tiếng trong triều và Sở Lan Hương, quận chúa của Sở Vương vùng Sở quận. Liễu Oanh Oanh tính tình ôn hòa, dễ gần, sau khi kết thân với A Vãn đã nhận nàng làm tỷ muội. Còn Sở Lan Hương thân phận tôn quý, tính cách lại cao ngạo lạnh lùng, luôn thích đơn độc một mình.

Liễu Oanh Oanh tìm nàng có chuyện gì nhỉ? Lâm Vãn tò mò, liền đi thăm hỏi lại. Hiện tại, cả ba tú nữ đều ở chung trong một viện, căn Tây Sương phòng đối diện phòng Lâm Vãn chính là nơi Liễu Oanh Oanh ở.

"Liễu tỷ tỷ, tỷ tìm muội có chuyện gì không?" Lâm Vãn bắt chước ngữ khí luôn có vẻ hoảng loạn của A Vãn mà hỏi.

Liễu Oanh Oanh ra hiệu cho nha hoàn của cả hai lui xuống. Khi không còn ai, nàng mới kéo tay Lâm Vãn nói: "Muội muội, đêm nay trong ba chúng ta chắc chắn sẽ có một người được triệu đi thị tẩm. Có thể là tỷ, cũng có thể là muội. Nếu Hoàng Thượng lật thẻ bài của muội, muội định ứng phó ra sao?"

Chỉ nghe những lời này thôi, Lâm Vãn đã muốn khóc thét! Thôi rồi, dù nàng có kiến thức rộng rãi đến đâu ở xã hội hiện đại, cũng chưa từng nghe nói về một bạo quân như Mộ Dung Sí cả. Chết tiệt, có phải ảnh đế Phó Việt xem phim cung đấu nhiều quá nên mới nghĩ ra một kịch bản cực kỳ tàn ác, duy ngã độc tôn như thế này không?

Liễu Oanh Oanh thấy dáng vẻ run rẩy của nàng thì nóng ruột, vội vàng trấn an: "Đừng sợ, đừng sợ! Muội muội tuyệt đối không được sợ hãi. Muội cứ như vậy mà bước vào, chẳng khác nào tự tìm cái chết!"

Lâm Vãn toàn thân phát run, giống như người sắp bị đưa lên đoạn đầu đài. Nàng nắm lấy tay Liễu Oanh Oanh như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, khẩn thiết hỏi: "Vậy… vậy muội phải làm sao bây giờ? Tỷ tỷ dạy muội đi!"

Trong lòng Lâm Vãn không khỏi ôm tia hy vọng, Có lẽ vị nữ tử sống bản địa trong kịch bản này sẽ có trí tuệ thích hợp hơn để sống sót dưới tay bạo quân chăng!

Dù sao Lâm Vãn nhớ lại ngày trước khi xem phim cung đấu, nàng đã luôn cảm thấy với chỉ số thông minh của mình, nếu có xuyên vào đó chắc chắn sống không quá một tập.

Liễu Oanh Oanh nhìn tiểu mỹ nhân trước mặt, ánh mắt vừa đáng thương vừa khẩn cầu, đành áp sát tai nàng, nhỏ giọng dặn dò vài câu.

Màn đêm buông xuống rất nhanh.

Lâm Vãn ngồi trong khuê phòng, cả trái tim như treo ngược.

Ở thế giới trước, nàng từng nghĩ việc bị ép ôn thi là đáng sợ nhất. Nhưng giờ đây, Lâm Vãn hoàn toàn khẳng định rằng, dù sau này có xuyên vào bao nhiêu kịch bản của ảnh đế đi nữa, nhân vật bạo quân trong thế giới này chắc chắn là đáng sợ nhất trong tất cả các kịch bản.