Nhân gian giới, núi Thương Hào.
Nhân gian giới linh khí cạn kiệt, nhưng núi Thương Hào lại hiếm hoi giữ được chút ít linh khí. Cũng bởi vậy, phong cảnh nơi này luôn luôn tươi đẹp hơn những nơi khác. Từ xưa đến nay, chẳng biết có bao nhiêu người cầu tiên đã trải qua muôn vàn gian khổ để bước lên ngọn núi ẩn sâu trong rừng này, nhưng cuối cùng, người có thể đạt được ý nguyện lại không tới một phần vạn.
Gần đây, chẳng rõ từ đâu bỗng xuất hiện một đám cường đạo hung hãn chiếm núi xưng vương, chuyên sống bằng nghề chặn đường cướp bóc khách qua lại. Đám cướp này cao thấp béo gầy đủ cả, ai nấy đều hung ác tàn bạo, phàm là người chạy thoát được khỏi tay chúng, không ai không kinh sợ vô cùng.
Quách Mãng và đồng bọn chính là tới để tiêu diệt đám sơn tặc này!
Bọn họ tổng cộng có bốn mươi tám người, ai cũng là hảo thủ có thể vung đại đao trăm cân. Bọn họ dự định sau khi tiêu diệt sạch sẽ đám đạo tặc kia thì sẽ chiếm luôn núi Thương Hào, xây dựng một sơn trang để con cháu Quách gia tu hành trên núi.
“Đại ca, nghe nói tu luyện võ công ở núi Thương Hào này, tốc độ sẽ nhanh hơn những nơi khác vài năm đó!”
Quách Mãng cảnh giác quan sát xung quanh: “Cẩn thận chút, đám cướp kia không dễ đối phó đâu.”
Thuộc hạ của hắn cười hề hề đáp: “Lại đâu chỉ có năm người chúng ta, còn có mấy chục huynh đệ đang tản ra phía sau nữa kia mà. Đối phó với một đám sơn tặc nhỏ bé, chẳng đáng nhắc đến!”
Vừa dứt lời, gã thấy thiếu niên phía trước đi chậm lại, liền lập tức vung roi, quất mạnh một phát vào lưng thiếu niên kia.
Thiếu niên bị đánh lảo đảo dưới chân, suýt chút nữa thì ngã xuống, nhưng ngay cả một tiếng rên cũng không dám phát ra, chỉ hèn nhát cúi đầu, tiếp tục bước đi về phía trước.
Quách Mãng liếc mắt nhìn người vừa bị đánh, nhíu mày hỏi: “Những người này đều bắt từ đâu tới vậy?”
Thuộc hạ đáp: “Là nông hộ trong thôn phía trước, nghe nói còn là một thư sinh, trên người chẳng có nổi hai lạng thịt, bắt về cho thú rừng ăn còn chê thịt dai, cùng lắm cũng chỉ đủ tư cách làm kẻ dò đường.”
Người này vừa nói xong, một tên đồng bọn khác đứng bên cạnh cũng liên tục phụ họa.
Xung quanh núi Thương Hào linh khí dồi dào, bởi vậy cây cỏ sum suê, bốn mùa như xuân, ngay cả thú vật trong rừng cũng to lớn hung mãnh hơn nơi khác rất nhiều. Không chỉ vậy, đám sơn tặc trên núi còn khắp nơi giăng đầy cạm bẫy, chẳng biết có bao nhiêu người tránh được nanh vuốt hung tàn của mãnh thú, nhưng lại chết dưới ám toán của đồng loại. Do đó, Thương Hào Sơn chẳng những là linh sơn mà còn là hiểm sơn.
Những người tiến vào núi, ai cũng phải giữ vững tinh thần cảnh giác, nếu không cẩn thận dù chỉ một chút, rất dễ sẽ bỏ mạng ở đây. Nhưng nếu có kẻ đi trước dò đường thì lại là chuyện khác hoàn toàn.
Giống như thiếu niên kia, còn có sáu người khác bị bắt tới để dò đường. Để tránh khiến đám sơn tặc trong núi sinh nghi, trong sáu người này không có ai là già yếu phụ nhân hay trẻ nhỏ, tất cả đều là những nam tử trẻ tuổi có chút khí lực. Nếu gặp mãnh thú hung dữ tấn công, những người này chính là miếng mồi béo che chắn cho bọn họ rút lui. Nếu phía trước có cạm bẫy do sơn tặc bố trí, những người này sẽ trở thành bàn đạp để bọn họ bước qua.
Theo bước chân dần tiến sâu vào trong, chân núi Thương Hào đã gần ngay trước mắt.
Trong mắt Quách Mãng lóe lên tia sáng hưng phấn, hắn ngẩng đầu nhìn ngọn núi cao mây mù vờn quanh, nói: “Đây chính là núi Thương Hào rồi!”
Bốn tên đồng bọn phía sau cũng ngẩng đầu nhìn lên ngọn núi mờ ảo tiên khí kia, cổ họng phát ra những tiếng hưng phấn “khặc khặc”.
Quách Mãng đảo mắt nhìn quanh, không phát hiện thấy nơi nào nguy hiểm, đang định phóng pháo hiệu thông báo cho các huynh đệ khác, bỗng nhiên cảm giác có gì đó không đúng lắm: “Dọc đường này của chúng ta, có phải là quá thuận lợi rồi không?”
Đám huynh đệ đều cho rằng hắn lo bò trắng răng: “Đại ca, đi đường thuận lợi không phải rất tốt sao?”
Lời của hai người vừa dứt, một pháo hiệu khác đã từ hướng đông bắc vọt lên trời, ánh sáng lóe ra gần như chiếu sáng hơn nửa bầu trời đang mờ tối.
Đây là... tín hiệu cầu cứu!
Không ổn rồi! Quách Mãng cùng những người khác lập tức phản ứng nhanh chóng, bàn tay nắm chặt đao, đang định lao về hướng xảy ra chuyện.
Ngay sau đó, bốn tia máu phụt ra, máu tươi văng tung tóe lên lưng Quách Mãng. Hắn kinh hoàng quay đầu lại, liền nhìn thấy bốn huynh đệ đã bị cắt cổ ngã xuống, còn đứng phía sau bọn họ là thiếu niên ban đầu vốn nhút nhát rụt rè, nhưng giờ phút này ánh mắt lại tràn đầy hung ác.
“Ngươi không phải là thôn dân! Ngươi là...” Nhìn rõ thân thủ của thiếu niên kia, lại liên tưởng đến tuổi tác của y, Quách Mãng rất nhanh đã có thể đưa ra một kết luận đầy kinh hãi: “Ngươi là kẻ đang chiếm cứ núi Thương Hào... ngươi chính là Phù Âm!”
Ngay sau đó, thanh chủy thủ vừa gϊếŧ chết bốn huynh đệ của hắn đã lao đến gần. Quách Mãng không lui mà tiến, giơ cao đại đao, giận dữ gầm lên: “Ngươi hại chết huynh đệ ta, ta gϊếŧ ngươi!”