Quyển 1 - Chương 8

Giờ phút này được một câu hứa hẹn từ đại tiểu thư, Lý ma ma đã vứt bỏ hết sạch áy náy vừa rồi đối với nhị tiểu thư, thay vào đó là sự cảm kích vô cùng đối với đại tiểu thư. Haiz, nhị tiểu thư dù có khiến người khác thương cảm hơn nữa thì sao chứ, ai bảo nàng vừa không cha không mẹ, lại còn ngốc nghếch nữa, đối xử tốt với nàng thì có thể được lợi gì đây? Chi bằng cứ một lòng một dạ thay đại tiểu thư làm việc, tương lai cả nhà mới thực sự có hy vọng.

Trong lòng đã nghĩ thông suốt, Lý ma ma càng dùng sức dập đầu mạnh hơn nữa.

Bạch Trân liếc nhìn bà ta một cái. Đối với tư vị cao cao tại thượng được người khác phủ phục như vậy, nàng ta vô cùng hưởng thụ. Sau đó, nàng ta hơi nâng cằm, bước nhanh vài bước tiến vào phòng của Bạch Lung.

Trong khuê phòng bài trí đơn sơ, mấy thị nữ đang vây quanh Bạch Lung liền tản ra, để lộ ra thiếu nữ đầu đội phượng quan, thân khoác hỉ phục, dung nhan tuyệt sắc đang ngồi ở bên trong.

Cho dù gương mặt không trang điểm chút son phấn, cho dù toàn thân đều mặc những món đồ phàm tục, nhưng nàng vẫn đẹp đến vậy, đẹp đến kinh tâm động phách, đẹp đến mức khiến người ta căm hận!

Trong mắt Bạch Trân lóe lên sự đố kỵ, thầm nghĩ đã xuyên thư rồi, vì sao ông trời không để nàng trực tiếp xuyên thành nữ chính, lại phải xuyên thành nữ phụ, chỗ nào cũng không bằng nữ chính, luôn bị nữ chính chèn ép thế này? Một kẻ ngốc, nàng ta dựa vào cái gì chứ?

Nếu tác giả đã bất công như vậy, thế thì đừng trách nàng muốn vùng lên làm nữ chính!

Đúng vậy, Bạch Trân vốn không phải là nguyên chủ sinh ra và lớn lên ở nơi đây. Nàng ta xuyên hồn tới đây từ khi nguyên chủ mới một tuổi, ban đầu còn lo sợ bị các đại năng của thế giới này phát hiện, cả ngày bất an lo lắng. Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng ta đã phát hiện ra nơi này thế mà lại chính là cuốn tiểu thuyết mà trước khi xuyên qua nàng ta từng đọc!

Nữ chính trong truyện là Bạch Lung, thiên kim đích nữ của Bạch gia. Tuy là một kẻ ngốc, nhưng từ nhỏ nàng đã được gia chủ Bạch Tĩnh nâng niu chiều chuộng vô cùng. Khi nữ nhi lớn tới mười sáu tuổi, Bạch Tĩnh — người bị thương từ sớm, biết rõ bản thân chẳng sống được bao lâu — đã tỉ mỉ lựa chọn, cuối cùng định ra hôn ước cho con gái với trưởng tử của cố nhân năm xưa là thiếu chủ Tề gia ở Bắc Chi Vực, Tề Chính Phi.

Thân là nam chính, Tề Chính Phi dung mạo, gia thế, thiên phú đều xuất chúng vô song. Khi vừa gặp Bạch Lung, hắn liền nhất kiến chung tình. Sau khi Bạch Tĩnh chết, người nâng niu, sủng ái Bạch Lung đổi thành hắn. Tề Chính Phi nửa điểm cũng không chê nàng ngốc nghếch, thậm chí sau này còn dẫn nàng cùng nhau phi thăng giữa thanh thiên bạch nhật.

Mà Bạch Trân lại là nhân vật đối chiếu của Bạch Lung. Tuy cùng xuất thân từ Bạch gia, nhưng ngoài trí thông minh ra thì ở mọi phương diện đều bị áp đảo thảm thương. Bạch Lung dưới sự trợ giúp của Tề Chính Phi đã thức tỉnh thiên phú Ngôn linh, còn Bạch Trân thì gặp người chẳng tốt, tu vi hoàn toàn bị phế bỏ. Bạch Lung được Tề Chính Phi xem như bảo vật nâng trong lòng bàn tay, còn Bạch Trân nhiều lần lấy lòng Tề Chính Phi, lại đều bị vả mặt ê chề.

Cuối cùng, Bạch Lung được Tề Chính Phi dẫn theo phi thăng tiên giới, còn Bạch Trân thì bởi vì nhiều lần thấy chết không cứu đối với Bạch Lung, nên bị Tề Chính Phi ném vào Ma Uyên, bị ác độc phản diện ma long Phù Âm xé thành từng mảnh nhỏ.

Sau khi biết trước tương lai của mình, Bạch Trân đương nhiên không thể ngồi yên chờ chết.

Vì vậy, khi cốt truyện tiến triển đến đoạn Bạch Tĩnh đến Vạn Ma Quật tru sát ma vật, nàng đã thuyết phục được cha mẹ của thân thể này, khiến bọn họ âm thầm hạ độc vào thuốc của Bạch Tĩnh. Kết quả, Bạch Tĩnh vốn chỉ trọng thương nhưng vẫn còn có thể sống thêm vài năm, lập tức bỏ mạng. Cha mẹ của thân thể này nghiễm nhiên trở thành người nắm quyền của Bạch gia.

Còn hiện tại... đến lượt Bạch Lung rồi.

Muốn hoàn toàn thay đổi vận mệnh của Bạch Trân, thì phải đoạt lấy hết thảy mọi thứ của Bạch Lung! Phải kéo nàng ta từ vị trí nữ chính xuống, biến Bạch Lung thành bàn đạp để bản thân vùng lên trở thành nữ chính!

Ánh mắt Bạch Trân dính chặt vào gương mặt và cổ của Bạch Lung, trong lòng toàn là mưu tính.

Chỉ cần để con Cóc tinh kia hút lấy nguyên âm của Bạch Lung, phá hủy khí vận nữ chính của nàng ta, thì chính mình có thể thay thế nàng ta!

Giọng nói trời sinh có thể kích hoạt thiên phú của Bạch Lung, còn cả gương mặt tuyệt sắc kia nữa, nàng đều muốn chiếm hết.

Lúc này, Bạch Lung đang đứng trước gương, dường như nàng vô cùng yêu thích bộ hỉ phục trên người, khi thì sờ sờ lên hoa văn phía trên, lúc thì vui vẻ xách váy xoay vòng vòng, hoàn toàn không hề phát hiện ánh mắt đầy ác ý của Bạch Trân.

Nàng giơ chân lên để thị nữ mang vào cho mình đôi giày thêu hoa điểu bằng chỉ vàng, vui vẻ nhảy nhót, thầm nghĩ trong lòng: Á, sắp được xinh đẹp đi gặp Phù Âm rồi, vui quá đi mất!