Quyển 1 - Chương 7

Trời vừa tờ mờ sáng, Bạch Trân đã tỉnh dậy.

Nàng ngồi dậy từ trong màn lụa trắng mỏng thêu hoa văn bách điểu triều phượng, lập tức liền có cung nữ tiến lên hầu hạ nàng rửa mặt, thay y phục.

Sau một hồi tô tô vẽ vẽ, đợi đến khi Bạch Trân ôm kính nước ngồi trước cửa sổ lộ ra vẻ hài lòng, thì sắc trời cũng đã sáng rõ, cả Bạch phủ lúc này cũng dần trở nên náo nhiệt lên.

Bạch Trân: “Hôm nay người bên Xuân Sơn phải đến rồi chứ?”

Thị nữ lập tức bẩm báo: “Bẩm đại tiểu thư, phu nhân nói giờ Tỵ sẽ đến.”

Giờ Tỵ... bây giờ mới đầu giờ Thìn, vẫn còn hơn một canh giờ nữa.

Bạch Trân: “Bạch Lung thế nào rồi?”

Thị nữ nghe vậy liền cười lên, nụ cười kia là cười nhạo, cười châm chọc: “Nhị tiểu thư cứ tưởng bản thân sắp vẻ vang gả cho lang quân như ý, lúc này đang vui sướиɠ đến mức không biết trời đất gì nữa rồi!”

Bạch Trân cũng bật cười, phất nhẹ tay áo đứng dậy: “Đi, chúng ta đến Linh Lung cư xem thử.”

Rõ ràng là chuyện đại sự như nhị tiểu thư xuất giá, nhưng trong phủ lại chẳng hề có chút không khí vui mừng nào, đừng nói tới việc mời khách đãi tiệc, ngay cả một chữ "Hỷ" cũng lười chẳng buồn dán.

Trong Linh Lung cư, hai thị nữ mới tới đang bưng một bộ áo cưới màu đỏ đến trước mặt Bạch Lung, còn Lý ma ma thì mở hộp ra, bên trong là một bộ trang sức đội đầu.

“Nhị tiểu thư, đây là áo cưới và phượng quan gia chủ cùng phu nhân chuẩn bị cho người, người nhìn xem hoa văn này, đường may này, người mặc lên nhất định sẽ là tân nương đẹp nhất thiên hạ.”

Lý ma ma nói nghe thì hay lắm, nhưng thực tế bộ áo cưới và phượng quan này dù có tinh xảo đến mấy cũng chỉ là phàm vật, nếu đem xuống phàm gian có lẽ còn coi được, nhưng ở Tu tiên giới đầy rẫy linh vật thế này, mấy thứ đồ kia bán vài viên linh thạch cũng chẳng ai thèm lấy. Huống hồ Bạch gia vốn là tiên môn thế gia có tiếng tăm trong Đông Chi Vực, tiểu thư dòng chính Bạch gia xuất giá, vốn nên chiêu cáo khắp vùng, rộng mở yến tiệc, đâu lại có chuyện sơ sài lạnh lẽo đến mức này?

Bọn họ rõ ràng chính là đang ức hϊếp người ta.

Bạch Trạch đang ngồi xổm một bên động đậy cái miệng, đôi mắt đỏ rực tràn đầy phẫn nộ.

Lý ma ma ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn con thỏ kia một cái, chỉ giả bộ hiền từ mà cười với Bạch Lung.

Sơ sài, vội vàng, che che giấu giấu như vậy, bất kỳ ai cũng đều nhìn ra cuộc hôn nhân này có điều khuất tất. Nhưng Bạch Lung lại là người ngây thơ khờ khạo, người khác nói với nàng cái gì thì là cái đó, bản thân nàng căn bản không nhìn thấu nổi sự ác độc hiểm ác ẩn giấu phía sau những khuôn mặt tươi cười giả dối kia.

Thế nên nàng bị người ta lừa gạt, vui vẻ mặc áo cưới bước ra khỏi cửa. Đây chính là chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.

Còn lần này...

Ngón tay trắng nõn của Bạch Lung nhẹ nhàng điểm lên phượng quan hoa thắng kia, nụ cười lại còn vui vẻ hơn cả kiếp trước. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía ma ma, hỏi: “Ngươi nói xem, phu quân nhìn thấy ta mặc áo cưới đến tìm chàng, chàng nhất định sẽ vui lắm đúng không?”

Lý ma ma đối diện với nụ cười ngây thơ rực rỡ của Bạch Lung, trong lòng lại bất giác sinh ra vài phần áy náy, nụ cười trên mặt bà ta không giữ nổi nữa, có phần cứng nhắc đáp: “Nhị tiểu thư trời sinh quốc sắc, ai gặp được cũng sẽ vui lòng.”

Không bao lâu sau, bên ngoài cửa vang lên tiếng động, đại tiểu thư Bạch Trân đã tới.

Lý ma ma lập tức bước lên nghênh đón, cung kính nói: “Đại tiểu thư, nhị tiểu thư đang ở bên trong thay y phục, chờ nàng trang điểm xong vừa lúc có thể xuất môn.”

Bạch Trân khoác một thân váy áo màu tuyết trắng, dung mạo có vài phần tương tự với Tần Nhược Sương, nhưng đuôi mắt lại có thêm mấy phần cao ngạo, khí thế bức người hơn cả Tần Nhược Sương. Nàng ta khi nghe thấy tiếng cười vui vẻ vọng ra từ trong phòng, mới hài lòng khẽ gật đầu: “Ngươi dỗ dành Bạch Lung không tồi, chờ sự việc thành công, con cái ngươi đều sẽ được phá lệ thu nhận làm đệ tử.”

Lý ma ma nghe vậy thì mừng rỡ vô cùng, vội quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ đại tiểu thư đề bạt, đại ân đại đức của người, cả nhà chúng ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp!”

Nơi đây tuy là Tu tiên giới, nhưng không phải ai cũng có thể được tiên môn thế gia thu nhận làm đệ tử. Có rất nhiều người linh căn và tư chất đều hết sức bình thường, tuy có thể cảm ứng, hấp thu linh khí nhưng lại không có công pháp, cũng chẳng ai chỉ dạy, khiến cả đời cứ mãi bình bình vô vị, rồi già đi và chết như một phàm nhân. Con đường duy nhất của bọn họ, chính là tìm cách tiến vào tiên môn thế gia làm nô làm tỳ, vận khí không tốt thì cả đời làm nô tài cho người ta, vận khí tốt được chủ nhà ưu ái, có thể được thu nhận làm đệ tử môn sinh, từ đó mới tính là chân chính bước lên con đường tu tiên, bay cao bay xa!

Cả nhà Lý ma ma chính là những người như thế, bọn họ làm nô tài trong Bạch gia đã mấy chục năm, bản thân hai vợ chồng bà thì chẳng còn hy vọng gì, nhưng nếu có thể giúp con cái tìm được tiền đồ tốt đẹp, thì cũng không uổng công cực khổ hơn nửa đời người!