Nàng ta còn chưa dứt lời, Bạch phu nhân đang uống trà bên cạnh đã nhịn không được khẽ cười một tiếng.
Tiếng cười này vừa vang lên, chút hi vọng cuối cùng trong mắt Phù Thúy hoàn toàn tắt ngấm, hai vai nàng ta cũng tuyệt vọng mà buông thõng xuống.
Bạch phu nhân vừa vẫy tay, lập tức có người tiến lên túm lấy Phù Thúy, định kéo nàng ta ra ngoài.
Chẳng rõ là lúc sắp chết bỗng nhiên tỉnh ngộ, hay là biết không thoát nổi, liền mặc kệ mà ăn vạ, Phù Thúy trước khi bị kéo ra khỏi đại đường, vẫn cố vùng vẫy hét lên: “Nhị phu nhân! Tần Nhược Sương! Ngươi thì tốt đẹp gì hơn ai chứ? Năm xưa nếu không phải gia chủ liều mình cứu giúp, ngươi và Nhị lão gia sớm đã chết mất xác rồi! Nay các ngươi vong ân phụ nghĩa, vì một linh mạch mà giao Nhị tiểu thư cho Xuân Sơn. Lũ sói mắt trắng như các ngươi nhất định sẽ gặp quả báo! Các ngươi nhất định sẽ bị trời đánh sét giật...”
Sau một tiếng thét thảm thiết, giọng của Phù Thúy đột nhiên im bặt.
Tần Nhược Sương dùng khăn tay nhẹ nhàng chấm khóe môi, giọng nói mang vẻ khinh thường: “Dám bảo là Bạch Lung hãm hại ả, cái con Phù Thúy này thật đúng là còn ngốc hơn cả kẻ ngốc nữa.”
Thị nữ bên cạnh vội vàng phụ họa: “Chẳng phải thế sao? Ai chẳng biết Nhị tiểu thư đầu óc không được tỉnh táo, không thích Phù Thúy thì còn có khả năng, chứ hãm hại ả sao? Nhị tiểu thư nào có trí khôn để làm chuyện đó.”
Tần Nhược Sương nói: “Đã tra ra được ai đã đặt điều nói xấu trước mặt Bạch Lung chưa?”
Thị nữ lắc đầu: “Những người bên cạnh Nhị tiểu thư đều đã tra xét qua, không có vấn đề gì. Nhưng phu nhân yên tâm, ngoại trừ Lý ma ma, những người khác đều đã được thay đổi hết rồi.”
Tần Nhược Sương gật đầu: “Chuyện này có điểm kỳ lạ...” Bà ta trầm ngâm nói: “Lẽ nào là người do Bạch Tĩnh để lại âm thầm giở trò?”
Thị nữ cười đáp: “Phu nhân lo xa rồi, năm xưa tiền gia chủ đã giao hết thế lực của Bạch gia vào tay người và lão gia. Nhiều năm như vậy trôi qua, cả trong lẫn ngoài Bạch gia đều đã nằm trong sự khống chế của hai người, làm gì còn ai là người của tiền gia chủ nữa? Theo nô tỳ thấy, chắc chắn là Phù Thúy lén lút nói chuyện này với người khác sau lưng Nhị tiểu thư, chẳng may lại bị Nhị tiểu thư nghe được, nên hôm nay mới xảy ra chuyện này.”
Tần Nhược Sương nghe vậy mới yên tâm, bèn nhắc tới một chuyện khác: “Vài ngày nữa, bên Xuân Sơn sẽ phái người tới đón dâu, ngươi nhớ phải theo dõi sát sao vào.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng vừa vặn rực rỡ, vài nhánh non mới mọc vừa đưa vào trong cửa sổ đã bị Bạch Lung tiện tay ngắt xuống, chấm chút mực màu, rồi nằm bò trên bàn mà vẽ tranh.
Bạch Trạch nhảy lên bàn, nhìn thấy trên tờ giấy trắng tinh, nàng vẽ một chiếc kiệu hoa, một tân nương mặc áo đỏ, một con cóc ghẻ và một hình người nhỏ màu xanh lục.
Đường nét tuy ngây ngô đơn giản, nhưng nội dung lại vô cùng đáng sợ.
Con cóc ghẻ vươn đầu vào trong kiệu, tân nương hoảng sợ tới mức lăn ra khỏi kiệu, muốn bỏ chạy, nhưng bị hình người nhỏ màu xanh lục đánh gãy chân, kéo tới trước mặt con cóc ghẻ...
Bạch Trạch nhìn hiểu ra, nói: “Hình người nhỏ màu xanh lục kia chính là Phù Thúy nhỉ!”
Bạch Lung gật gật đầu, kiêu ngạo nói: “Ta lợi hại chứ, ngươi xem ta vẽ giống y hệt, ngươi vừa nhìn đã nhận ra ngay.”
Bạch Trạch: “...”
Nếu không phải nó am hiểu vạn vật, thật sự chẳng thể nhận ra cái thứ dùng một chữ "đại" (大) đội thêm vòng tròn kia chính là Phù Thúy.
Đặt "bút" xuống, Bạch Lung phồng má, dùng sức thổi vào tờ giấy, đến khi mực đã hoàn toàn khô mới hài lòng gấp bức tranh lại, bỏ vào trong túi nhỏ mang theo bên người.
“Ta phải vẽ hết những chuyện này ra, rồi đem cho Phù Âm xem, Phù Âm sẽ giúp ta đánh đuổi hết kẻ xấu!”
Bạch Trạch: “...”