Quyển 2 - Chương 10

Danh y của Vô Trần Cốc họ Thân, tên chỉ có một chữ Y, đồng âm với hai chữ "thần y". Từ nhỏ, y đã luôn bị người ta gọi là "thần y, thần y", sau này lại thuận theo kỳ vọng của cha mẹ mà đổi sang học y đạo, cuối cùng thật sự trở thành một thần y danh chấn thiên hạ.

Chỉ có điều, tuy y thuật của người này rất cao minh, nhưng tính cách lại có chút không đáng tin. Một lần nọ, lúc ra ngoài hái thuốc, y vì uống quá chén, kết quả là vô tình ngã vào quả cầu ảo cảnh của Bắc Chu Lang Mẫu rồi ngủ quên luôn trong đó.

Bắc Chu Lang Mẫu lá gan cũng không nhỏ, phát hiện được thân phận của y xong thì liền dời cả hang ổ tới ngay cửa Vô Trần Cốc, ngày ngày ngồi chờ những người tìm tới cầu y tự động giẫm chân vào bẫy.

Mà trong Vô Trần Cốc lại chẳng có lấy một đệ tử nào, toàn bộ đều là những con rối người gỗ được tạo ra từ phù chú. Chủ nhân không trở về, chúng cũng chẳng biết đường ra ngoài tìm kiếm.

“Cũng may các ngươi tới kịp thời, nếu quá năm ngày, những người này chết cả trong ảo cảnh thì tội nghiệt ấy sẽ đổ hết lên đầu ta rồi.”

Bắc Chu Lang Mẫu thích thu thập cảm xúc tiêu cực của con người. Những kẻ ý chí yếu đuối, tu vi không cao, thông thường trong vòng năm ngày sẽ bị hút cạn, mà hôm nay vừa vặn chính là ngày thứ năm.

Nghĩ tới đây, thần y vô cùng sợ hãi, nói rằng nhóm người Bạch Lung đã cứu mạng y, cũng cứu lấy danh dự của Vô Trần Cốc, nhất định phải chữa trị miễn phí cho bọn họ.

Bạch Lung gật đầu, cũng không có cảm giác gì đặc biệt với việc này, chỉ tò mò ngắm nghía xung quanh trong cốc. Nhưng Phù Âm lại thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, bởi vì đã tiết kiệm được cho Bạch Lung một lượng lớn linh thạch.

Trong thời gian đó, Bạch Trạch ngoan ngoãn như gà con, im lặng đến mức tựa như chỉ là một con thú bông trong lòng Bạch Lung. Đợi đến khi Phù Âm bị thần y kéo đi kiểm tra sức khỏe, nó mới kéo Bạch Lung chạy ra ngoài một khu rừng nhỏ bên ngoài Vô Trần Cốc.

Bạch Lung đã hơi buồn ngủ, dụi dụi mắt, tò mò hỏi: “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu vậy?”

Đôi mắt đỏ rực của thỏ trắng vô cùng kích động: “Đương nhiên là dẫn ngươi đi gặp đại bảo bối rồi!” Ngay khi vừa vào Vô Trần Cốc, nó đã cảm nhận được cuốn sách kia phát sáng! Điều đó chứng tỏ nam chính được định sẵn cho nữ chính đang ở ngay gần đây. Bạch Trạch không ngờ rằng Bạch Lung vừa đặt chân đến Vô Trần Cốc thì nam chính cũng đến theo. Đây gọi là gì? Chính là duyên phận!

Nam chính chính là đại bảo bối đó!

Nó thật sự quá kích động, lúc thì nhảy lên ngọn cây, lúc thì bật lên trên tảng đá, hết nhìn đông lại ngó tây, chỉ hận không thể lập tức bắt ngay nam chính đến trước mặt Bạch Lung vào giây tiếp theo.

Có lẽ do bị cảm xúc của Bạch Trạch lây nhiễm, Bạch Lung cũng bắt đầu thấy tò mò. Bỗng nhiên, nàng phát hiện phía sau một thân cây lớn cách đó không xa truyền đến tiếng động kỳ lạ. Nàng hơi nghiêng đầu, chẳng lẽ đại bảo bối mà Bạch Trạch nói đang ở chỗ đó sao?

Mang theo tâm trạng vui vẻ muốn tìm được bảo bối rồi đi khoe ngay với Phù Âm, Bạch Lung hào hứng bước tới gần. Nàng vốn không có tu vi, nhưng bước chân lại không phát ra tiếng động nào. Đến khi nàng bước tới bên cạnh cây lớn rồi nhìn về phía sau, lại phát hiện phía sau cây là một con suối nhỏ, bên cạnh suối nhỏ có một tảng đá lớn, trên tảng đá có hai bóng người đang chồng lên nhau, dây dưa thân mật.

Cả hai người đều y phục xộc xệch, gương mặt đỏ bừng, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười đùa vui vẻ.

Bạch Lung bối rối chớp chớp mắt...

“Bạch Lung, ta nói cho ngươi biết...” Bạch Trạch vừa quay đầu lại thì phát hiện Bạch Lung không còn ở đó nữa. Nó vội vàng tìm kiếm, liền nhìn thấy Bạch Lung đang đứng xem một cảnh tượng không dành cho thiếu nhi.

Toàn thân Bạch Trạch thoáng chốc đã dựng hết cả lông lên, A A A A A, nữ chính thuần khiết trong trắng vô ngần của nó ơi!

Bạch Lung bỗng cảm thấy trên đỉnh đầu trĩu xuống, ngay sau đó mắt nàng đã bị hai thứ mềm mềm che kín lại. Đó chính là... đôi tai của thỏ trắng.

Bạch Lung ngạc nhiên, kéo Bạch Trạch từ trên đầu xuống, nghi hoặc hỏi nó đang làm gì vậy.

Bạch Trạch lo lắng khoa tay múa chân liên tục: “Bạch Lung, thứ đó ngươi không được nhìn!”

Bạch Lung chớp chớp đôi mắt sáng ngời: “Nhưng mà ta đã nhìn thấy rồi mà!”

Bạch Trạch: “...”

Nó vô cùng buồn bực, lại còn khá tự trách, cảm thấy là do bản thân chăm sóc không chu đáo, mới khiến nữ chính mười sáu tuổi nhìn thấy loại chuyện này. Giờ đây muốn ngăn cản cũng đã muộn mất rồi.

Cụp tai ủ rũ được một lát, đột nhiên một bên tai của nó chậm rãi dựng thẳng lên, đôi mắt đỏ cũng lóe lên ánh sáng khác thường. Nó nói đầy kiên quyết: “Bạch Lung, ngươi nhìn kỹ đi, nhìn thật rõ vào!”

Bạch Lung khó hiểu đáp một tiếng “ừm”.

Ánh mắt Bạch Trạch nóng bỏng, nói tiếp: “Ngươi phải nhìn thật kỹ. Sau này nếu Phù Âm dám làm chuyện như thế này với ngươi, thì ngươi phải đánh hắn thật mạnh vào!”

Nghe nói phải đánh Phù Âm, Bạch Lung liền cau mày lại: “Tại sao?”

Bạch Trạch cực kỳ khẳng định đáp: “Bởi vì đây chính là hắn đang bắt nạt ngươi!”

“Vậy sao?” Bạch Lung nhìn sang đôi nam nữ kia, rõ ràng cả hai đang có vẻ rất hưởng thụ. Rồi nàng lại quay sang nhìn Bạch Trạch, kẻ lúc nào cũng nói xấu Phù Âm, trên gương mặt nhỏ nhắn lập tức lộ rõ vẻ hoàn toàn chẳng tin tưởng chút nào.