Bạch Lung nghi hoặc quay đầu nhìn hắn.
Trong màn đêm, một lọn tóc của hắn rũ xuống bên má, giống như một bóng hình cứng đờ, đầy bi thương.
“Bạch Lung, chúng ta không tới đó bái đường nữa, ta đưa nàng rời khỏi nơi này.”
Nghe hắn nói vậy, Bạch Lung có phần thất vọng: “Tại sao chứ?”
Phù Âm cố nặn ra một nụ cười, nhưng đôi mắt đã hơi hoe đỏ: “Bởi vì nơi đó không tốt.”
Một người cha chỉ vì nữ nhi của mình gặp tổn thương mà vội vàng gả nàng cho một kẻ trước giờ mình vẫn luôn coi thường, một người như vậy, không xứng làm cha của Bạch Lung.
Trong tiếng kêu kinh ngạc của các thị nữ, bóng dáng Phù Âm ôm lấy Bạch Lung lập tức biến mất giữa màn đêm.
Dưới bóng tối ở hành lang, thi thể của tên hái hoa tặc nằm trong bụi hoa cỏ, đã bị xé thành nhiều mảnh...
.
Cảnh đêm cũng rất đẹp, nhưng Bạch Lung có chút phiền não.
Nàng có chút không nỡ rời khỏi tất cả những thứ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, bèn kéo kéo ống tay áo của Phù Âm: “Nhưng chúng ta còn chưa bái kiến cha mà!”
Phù Âm cúi đầu nhìn nàng, Bạch Lung vô tội nhìn lại hắn.
Nàng có một đôi mắt cực kỳ trong trẻo, sạch sẽ, tựa như chẳng hiểu điều gì, cũng chưa từng trải qua tổn thương tàn nhẫn nào.
Đối diện với một đôi mắt như thế, Phù Âm đột nhiên thấy mắt mình nóng lên, nước mắt bất chợt rơi xuống.
Bạch Lung ngẩn ra, có chút luống cuống hỏi: “Phù Âm, sao chàng lại khóc vậy? Có phải vì chàng không thích a cha không?”
Nàng vỗ vỗ vai Phù Âm, an ủi hắn: “Không sao đâu, nếu chàng không thích, vậy thì chúng ta đừng cần a cha này nữa, ta sẽ tìm một người khác giống a cha hơn để chơi cùng chúng ta.”
Phù Âm đang đau lòng: “???”
.
Ánh trăng rải xuống, gió đêm khe khẽ lay động.
Phù Âm ngây ngẩn nhìn Bạch Lung, giọng khàn khàn nói: “Vừa rồi, nàng nói cái gì cơ?”
Đầu ngón tay của Bạch Lung cẩn thận chạm vào khóe mắt hắn: “Sao chàng lại khóc rồi, đừng khóc mà.”
Phù Âm vội lắc đầu: “Không phải câu này. Vừa rồi nàng nói không cần người này nữa, sẽ đổi một người khác giống hơn, là có ý gì?”
Bạch Lung vẫn đang chăm chú dùng đầu móng tay đón lấy giọt lệ nơi khóe mắt hắn. Nghe vậy, nàng thản nhiên đáp: “Chính là không cần người cha giả này nữa, đổi một người khác giống a cha của ta hơn thôi mà!” Đối với nàng, người giả kia chẳng qua chỉ là một công cụ để thực hiện giấc mơ của mình, vốn không phải cha thật sự, vì vậy vứt bỏ cũng cực kỳ dứt khoát.
Nghe xong câu này, Phù Âm cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu rõ. Hắn hơi sững người. Cảm giác mơ hồ không đúng trước đây vốn luôn bị hắn cưỡng ép đè nén xuống vì Bạch Lung, giờ phút này rốt cuộc không thể nào che giấu nổi nữa.
Những ký ức giả dối trong ảo cảnh dần dần tan đi, thay vào đó là những trải nghiệm chân thực của hắn. Phù Âm đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại...
Trong khung cảnh tựa như ngày tận thế, ảo cảnh sụp đổ, trời đất đảo lộn, hắn dùng sức ôm chặt lấy Bạch Lung, giọng nói vì quá kích động mà hơi nghẹn lại: “Là giả cả, tất cả đều là giả! Thật tốt quá! Thật tốt quá rồi...”
Tuy không hiểu tại sao, nhưng hình như Phù Âm cuối cùng đã vui vẻ trở lại. Bạch Lung dựa vào vai hắn, cười cong cả mắt.
.
Bắc Chu Lang Mẫu nhanh chóng viết xong kịch bản cho mấy quả cầu ảo cảnh còn lại. Nhớ đến con tiểu giao kia cùng với Bạch Lung thơm ngon hấp dẫn, hai chân trước của nàng ta bất giác nhấc lên, khuôn mặt lộ ra vẻ thèm thuồng.
“Giờ này chắc có thể hưởng thụ trước một chút rồi nhỉ!” Bắc Chu Lang Mẫu nhanh chóng bò tới trước hai quả cầu ảo cảnh kia, vừa mới thò đầu nhìn vào bên trong, thì ngay lúc ấy, hai quả cầu ảo cảnh vốn đã dung hợp làm một kia bất ngờ phát nổ “ầm” một tiếng!
Bắc Chu Lang Mẫu hoàn toàn không kịp đề phòng, ngực bị vụ nổ xé rách một mảng da thịt, đau đớn thét lên thảm thiết, vội vàng lùi lại phía sau. Dư âm của vụ nổ vẫn tiếp tục lan rộng ra, rất nhanh đã kích nổ liên tiếp hàng loạt các quả cầu ảo cảnh xung quanh, ngay cả mạng nhện của nàng ta cũng bị thiêu rụi hơn phân nửa!
Bắc Chu Lang Mẫu cực kỳ kinh hoàng, tám chân nhanh chóng mang theo nàng ta bỏ chạy ra phía sau.
Các quả cầu ảo cảnh vỡ nát, những người còn sống đang bị mắc kẹt trong đó lần lượt rơi ra ngoài, trong số đó có cả Phù Âm và Bạch Lung.
Vừa thoát khỏi ảo cảnh, Phù Âm liền hiện nguyên hình, thân thể to lớn của giao long ngang ngược xông tới, chỉ trong nháy mắt đã phá tan hang ổ đầy mạng nhện của Bắc Chu Lang Mẫu. Chiếc đuôi dài quét ngang một cái, “ầm” một tiếng vang lớn, Bắc Chu Lang Mẫu trực tiếp bị đập dẹp.
Bạch Lung đứng từ xa vừa xem vừa vỗ tay: “Phù Âm lợi hại quá!”
Thỏ trắng đứng bên chân nàng nghe vậy thì coi thường bĩu môi, ngẩng cao đầu đáp: “Lợi hại chỗ nào? Bắc Chu Lang Mẫu đã sớm chạy mất rồi.”
“Hả?” Bạch Lung cúi đầu, kinh ngạc nhìn nó.
Giao long cũng quay đầu, đôi mắt to lớn nhìn nó đầy dò xét.
“Các ngươi nhìn nó làm gì? Con thỏ nhỏ này rõ ràng nói đúng mà.”
Một giọng nam xa lạ đột nhiên vang lên, mấy người ngẩng đầu nhìn sang. Hóa ra trong đám người vừa rơi ra từ ảo cảnh, có một kẻ đã đứng dậy, vừa lắc hông vặn mông vừa nói chuyện với bọn họ.
Khác với những người vừa mới rơi ra khỏi ảo cảnh, hoặc mờ mịt hoặc uể oải, người này tinh thần phấn chấn, như thể vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon, đang lười biếng giãn gân giãn cốt.
Qua một lát, có lẽ cảm thấy đã đủ rồi, y dừng lại động tác, bước vài bước tới trước mặt Bắc Chu Lang Mẫu vừa bị Phù Âm đập dẹp. Tay áo phất nhẹ một cái, thi thể kia liền biến thành mấy sợi tơ nhện mảnh khảnh.
Phù Âm vẫn luôn chăm chú quan sát người này, thấy cảnh tượng đó thì có chút kinh ngạc.
Nếu lúc này hắn vẫn còn là thân người, thì chút cảm xúc nhỏ bé này tuyệt nhiên không thể bị ai phát hiện. Nhưng lúc này hắn đang trong thân hình yêu thú, cặp mắt to lớn kia hơi trợn lên một chút, trông rất rõ ràng.
Vì thế, nam tử trông khoảng chừng ba mươi tuổi vừa từ trong đám người đứng dậy kia liền bật cười, nói: “Con tiểu giao này từ nhà ai ra vậy? Một thuật che mắt đơn giản như thế cũng không nhìn ra à? Cha nương ngươi không dạy ngươi sao?”
Thân thể Phù Âm cứng đờ, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai?”
Nam tử cười đáp: “Các ngươi tới Vô Trần Cốc tìm ta chữa bệnh, thế mà còn hỏi ta là ai?”