"Rầm" một tiếng, Phù Âm đá đổ lư hương cao nửa người trong phòng, nắp lư bay ra, đập trúng người thuộc hạ kia, khiến y đau đớn hét lên thảm thiết.
“Cút! Cút ra ngoài cho ta!” Gương mặt Phù Âm hung tợn đáng sợ.
Tên thuộc hạ kia phát hiện lão đại không định lấy mạng mình, liền cảm động rơi nước mắt, vội vàng vừa bò vừa lăn ra ngoài.
Trong căn phòng trống rỗng chỉ còn lại một mình Phù Âm...
Thỏ trắng thò đầu vào từ khung cửa sổ, nhìn thấy Phù Âm tức giận đến mức hai tay siết chặt, khí huyết cuộn trào, nó rất coi thường mà bĩu cái miệng ba cánh nhỏ xíu.
Nó đã sớm biết tên phản diện ác độc này sẽ không thực lòng đối tốt với Bạch Lung. Quả nhiên, vừa nghe nói Bạch Lung gặp chuyện, hắn liền trở mặt ngay, lộ ra bản chất thật sự.
Thỏ trắng nhảy khỏi bệ cửa sổ, hướng về phía Bạch gia, trong lòng thầm nghĩ, năng lực dệt nên ảo cảnh của Bắc Chu Lang Mẫu quả nhiên không phải chuyện đùa. Bạch gia chủ không biết vì nguyên nhân gì mà xảy ra biến cố, ảo cảnh tức khắc hợp tình hợp lý bổ sung ngay vào lỗ hổng này.
Chậc, một người cha già chê nghèo ham giàu, vì nữ nhi thất thân nên gả nàng ấy cho một thanh niên vốn bị y coi thường. Thanh niên kia lại chê người yêu không còn trong sạch nên từ chối hôn sự. Nữ chính sau nhiều lần chịu đả kích, cuối cùng cũng triệt để tỉnh ngộ, từ đó nhìn rõ bộ mặt thật của tra nam, bắt đầu chuyên tâm nâng cao thực lực bản thân, và cuối cùng gặp được một nam chính toàn tâm toàn ý đối tốt với nàng!
“Ai da! Một kịch bản máu chó, cũ rích biết bao!” Bạch Trạch cảm thán một tiếng: “Ta thích!”
Nó hào hứng chạy tới Bạch gia.
Thời gian trong ảo cảnh trôi qua cực nhanh. Khi Bạch Trạch, kẻ vốn không thuộc về ảo cảnh này, nhảy tới Bạch gia thì thấy khắp nơi đã giăng đèn kết hoa đỏ rực, hóa ra hỉ sự đã bắt đầu.
Bạch Lung mặc trên người giá y đỏ thắm, đang ngồi trong phòng, chỉ huy hạ nhân trang điểm cho mình trước gương.
Đột nhiên, các thị nữ trong phòng đều đồng loạt ngã xuống đất. Một tên nam nhân đứng phía sau Bạch Lung, cất giọng nói cực kỳ dung tục: “Tiểu nương tử, còn nhớ ta chứ?”
Bạch Lung ngạc nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ: “Ngươi là ai?”
Tên nam nhân đảo mắt nhìn quanh căn phòng tân hôn đỏ rực, nở một nụ cười hèn mọn: “Đương nhiên ta chính là phu quân đêm nay của nàng rồi! Nàng còn nhớ ngày ấy hai ta bên ngoài đã quấn quýt thế nào chứ...”
Quấn quýt? Bạch Lung nghe không hiểu lắm. Nhưng nàng chắc chắn rằng phu quân của mình là Phù Âm, thấy người này dám đứng trước mặt nàng nói dối, hàng lông mày thanh tú của Bạch Lung nhíu chặt lại như có thể kẹp được cả cánh hoa. Nàng cực kỳ không vui, nói: “Ta không thích ngươi, ngươi đi ra ngoài đi.”
Tên hái hoa tặc bật cười ngông cuồng, dường như cảm thấy lời của Bạch Lung hết sức buồn cười.
Thế là Bạch Lung lại càng không vui hơn, nàng nói: “Ngươi lăn ra ngoài!”
Lời vừa dứt, tên hái hoa tặc kia bỗng như con vịt bị bóp chặt cổ, há to miệng nhưng không phát ra được tiếng nào. Gã chỉ có thể kinh hãi nhìn thân thể mình mất khống chế, tự động nằm úp xuống đất, rồi... từng vòng từng vòng lăn ra ngoài cửa. Không chỉ vậy, gã còn vấp vào ngưỡng cửa mấy lần liền, mặt mũi đập xuống tím cả lên mới lăn ra được bên ngoài.
Còn Bạch Lung, giữa tiếng “bình bịch” va đập vào cửa ấy, chỉ đang rất nghiêm túc phân vân xem nên cài chiếc trâm nào thì đẹp hơn, giống như hoàn toàn đã quên mất chuyện vừa mới xảy ra.
Bạch Trạch thầm nghĩ, sự tập trung độc nhất vô nhị này quả nhiên không hổ là nữ chính mà! Nhưng nó cũng hơi thấy kỳ lạ, theo lý mà nói, trong ảo cảnh thì Bạch Lung không hề biết bản thân sở hữu năng lực ngôn linh mới phải chứ!
Ngay sau đó, nó liền bị nữ chính phát hiện!
“Bạch Trạch, hóa ra ngươi cũng ở đây à!” Dưới ánh mắt đỏ chót đầy kinh ngạc của thỏ trắng, Bạch Lung đứng dậy, một tay ôm lấy nó từ bệ cửa sổ xuống, vui vẻ nói: “Hôm nay ta và Phù Âm thành thân đấy, ngươi cũng phải tham gia nhé!”
Bạch Trạch: Chuyện gì thế này chuyện gì thế này nữ chính sao có thể nhìn thấy ta?
Không đúng, hoàn toàn không đúng! Theo nhận thức trong ảo cảnh, nữ chính căn bản không thể nào nhận ra ta mới đúng!
Khoảnh khắc nghĩ thông suốt điều này, ánh mắt của Bạch Trạch càng thêm chấn động.
Một con thỏ đang trong trạng thái vô cùng chấn động liền bị Bạch Lung bế lên đặt trên bàn trang điểm, rồi còn bị buộc lên đầu một đóa hoa đỏ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng nhạc vui nhộn tưng bừng, có một thị nữ bước vào, mặt mày hớn hở nói: “Thiếu chủ, cô gia tới rồi, mời người ra phía trước bái đường ạ.”
Bạch Lung vui vẻ nhấc váy bước ra khỏi cửa phòng, nhưng đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết như xé gan xé phổi. Nàng bị dọa giật mình, hướng mắt nhìn về phía bóng tối dưới hành lang, chỉ thấy bụi hoa lan ở đó khẽ lay động, rồi Phù Âm mặc giá y đỏ từ nơi ấy bước ra.
“Phù Âm!” Đôi mắt Bạch Lung sáng ngời, nàng tiến lên một bước, tựa vào lan can đưa tay về phía hắn.
Phù Âm vội giấu bàn tay phải đang dính đầy máu ra sau lưng lau sạch, dùng tay trái nắm lấy tay Bạch Lung đưa tới, đạp nhẹ lên phiến đá xanh dưới hành lang rồi nhảy vào trong.
Ánh sáng đỏ từ những chiếc đèn l*иg hắt lên khiến khuôn mặt hắn phủ đầy sắc đỏ. Hắn đang mỉm cười, nhưng Bạch Lung lại cảm thấy hắn không hề vui vẻ. Nàng hơi nghiêng đầu, mở to mắt nhìn kỹ hắn: “Phù Âm, chàng không vui sao?”
Phù Âm dùng tay trái giúp nàng chỉnh lại chiếc trâm cài đầu bị lệch, lắc đầu nói: “Không, ta rất vui.”
“Thật vậy à?” Bạch Lung nghĩ không ra lý do khiến Phù Âm không vui, bèn dứt khoát không nghĩ nữa, kéo tay Phù Âm vui vẻ tiến về phía trước: “Đi thôi, ta với Phù Âm cùng đi bái đường nào.”
Thế nhưng Phù Âm vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.