Quyển 2 - Chương 7

Cuối cùng, để thuộc hạ của Phù Âm kiếm một tân nương giả đưa tới Lan gia, nhân cơ hội đánh lừa người Lan gia, sau đó tiêu diệt toàn bộ mấy trăm mạng người trên dưới Lan gia! Tiêu diệt sạch!

Bạch Trạch phấn khích xoa xoa móng vuốt thỏ của mình. Rất tốt, kế hoạch này quả nhiên cực kỳ ác độc, cực kỳ biếи ŧɦái, cực kỳ mất hết nhân tính!

Kịch bản như thế này mới xứng là phản diện ác độc chứ!

Đợi khi Bạch Lung nhìn thấy những tội ác mà Phù Âm “gây ra”, nàng nhất định sẽ cực kỳ thất vọng, cực kỳ căm ghét hắn, rồi nhìn rõ được con người thật sự của Phù Âm, sau đó nàng sẽ hoàn toàn tuyệt vọng, rời xa Phù Âm... Như vậy chẳng phải nó sẽ có thể ghép nàng với nam chính sao?

Nghĩ tới cảnh tượng đó, Bạch Trạch vui sướиɠ tới mức gần như muốn ngửa đầu cười to ba tiếng.

Nhưng ngay sau đó, trong lòng Bạch Trạch lại nhớ đến tên người giả giống hệt Bạch Tĩnh kia... Tuy là ảo cảnh, nhưng Bạch Lung đã từng trải qua nỗi đau mất cha một lần rồi, nếu lại để nàng tận mắt nhìn thấy cha mình chết nữa thì thật sự quá tàn nhẫn.

Vì vậy, Bạch Trạch quyết đoán từ bỏ kế hoạch thứ hai, xoa xoa móng vuốt, chuẩn bị thực hiện kế hoạch thứ nhất và thứ ba.

Kết quả nó vừa định hành động thì đã thấy một tên tay chân của Phù Âm vui vẻ hớn hở chạy vào: “Lão đại! Chuyện vui! Chuyện cực vui luôn! Bạch gia chủ đồng ý chuyện hôn sự của ngài với Bạch thiếu chủ rồi, còn bảo ngài mau mau mang sính lễ tới cửa cầu thân đấy!”

“Thật sao?” Phù Âm sững người một lát, có chút không thể tin nổi, liên tục hỏi lại mấy lần, sau đó vui mừng khôn xiết chạy ngay tới Bạch gia.

Bạch Trạch: “...”

Giả đấy. Phù Âm cười tươi rói như thế kia, vậy thì chuyện này chắc chắn là giả, là giả hết!

.

Phù Âm đang hứng khởi chạy được nửa đường, bỗng nhiên dừng lại.

Thuộc hạ thấy vẻ mặt vui mừng của hắn nguội lạnh đi, hơi nơm nớp lo sợ hỏi: “Sao vậy lão đại?”

Phù Âm cau mày liếc tên thuộc hạ kia: “Bạch gia chủ trước giờ luôn phản đối chuyện giữa ta và Bạch Lung, sao hôm nay đột nhiên lại đổi ý?”

Thuộc hạ ngây ngô gãi đầu đáp: “Thuộc hạ không biết, lão đại.”

Phù Âm lạnh nhạt nói: “Gọi thêm vài người nữa đi thăm dò tin tức. Ta sẽ đi ứng phó với Bạch gia chủ trước.”

Thuộc hạ rất nhanh liền ba chân bốn cẳng chạy đi. Lúc này, Phù Âm mới chỉnh trang lại vạt áo hơi lộn xộn do vừa rồi chạy vội, chậm rãi đi về phía Bạch gia.

Sau khi tới Bạch gia, Bạch Tĩnh đích thân ra tiếp đón hắn. Khác với thái độ khinh thường lạnh nhạt trước đây, lần này Bạch Tĩnh thân thiết với hắn hơn rất nhiều. Không hề nói quá, y gần như coi hắn như con cháu trong nhà, đặc biệt còn vô cùng vui vẻ đồng ý chuyện hôn sự giữa hắn và Bạch Lung.

Nhìn thấy Bạch gia chủ thái độ thay đổi quá lớn, trong lòng Phù Âm đầy hoài nghi. Thế nhưng, mọi lời nói và cử chỉ của Bạch gia chủ lại không để lộ chút sơ hở nào, hoàn toàn không giống như đang diễn kịch.

Mà khi hắn bước ra khỏi đại đường Bạch gia, được hạ nhân dẫn tới hậu viện, những người này lại càng thay đổi thái độ coi thường trước đó, trở nên cung kính khiêm nhường đến mức không hề có chút giả tạo nào.

Rốt cuộc là chuyện gì đây? Phù Âm càng nhìn càng cảm thấy không đúng. Mới qua vài ngày, cho dù Bạch gia quản giáo nghiêm minh, nhưng ánh mắt của đám hạ nhân này đâu thể thay đổi nhanh như thế. Dọc đường đi, hắn gần như đã tưởng rằng mình không phải là yêu quái, mà là vị thiếu chủ của Lan gia môn đăng hộ đối với Bạch Lung.

Chuyện này rất bất thường! Phù Âm cau chặt mày, thậm chí bắt đầu hoài nghi tất cả những gì trước mắt hắn đều là giả.

Ý nghĩ này vừa nổi lên, mặt đất dưới chân hắn bỗng xuất hiện một vết nứt nhỏ. Đây chính là dấu hiệu của việc ảo cảnh bị nhìn thấu, sắp sửa sụp đổ.

Thế nhưng trước khi nhận ra điều này, Phù Âm đã trông thấy Bạch Lung.

Ánh mặt trời đang gay gắt, chiếu lên làn da vốn đã trắng như tuyết của nàng, gần như hòa tan nàng vào trong ánh sáng. Nàng vừa ngọt ngào gọi tên hắn, vừa dang hai tay nhào vào lòng hắn.

“Phù Âm, Phù Âm...”

Phù Âm vội vươn tay đón lấy nàng, bàn tay còn lại giơ lên che ánh nắng cho nàng, nói: “Trời nắng to như vậy, sao nàng không ngoan ngoãn ở trong phòng?”

Bạch Lung liền ngẩng đầu cười với hắn: “Bởi vì ta muốn gặp Phù Âm sớm hơn một chút mà!”

Nụ cười này ngọt ngào đến mức gần như khiến lòng người tan chảy. Bàn tay mà Phù Âm dùng để che ánh nắng khẽ chạm nhẹ lên mi tâm ấm áp của nàng. Hắn nghĩ thầm: Bạch Lung tốt như vậy, chân thực như vậy, sao tất cả những điều này có thể là giả được chứ? Là hắn suy nghĩ quá nhiều rồi.

Hai người nắm tay nhau đi vào trong phòng. Phía sau lưng họ, vết nứt vốn đang ngày càng mở rộng kia chậm rãi thu hẹp lại, rất nhanh đã biến mất không chút dấu vết...

Phù Âm ở cùng Bạch Lung chơi đùa cả một buổi chiều, tới khi hoàng hôn xuống mới quay trở về nơi ở. Hắn vừa về đến nơi, thuộc hạ liền báo ngay tin tức đã dò la được cho hắn: “Lão đại, sở dĩ Bạch gia chủ thay đổi ý định, là bởi vì Bạch tiểu thư... nàng, nàng đã thất thân rồi!”

Phù Âm mở to mắt: “Ngươi nói cái gì!”

Thuộc hạ bị vẻ mặt hung ác của Phù Âm dọa cho hoảng sợ, hai chân lúc này đã mềm nhũn như sợi mì, khuỵu xuống đất: “Thì... thì là mấy hôm trước, Bạch tiểu thư khi ra ngoài đã bị kẻ gian bắt đi, lúc trở về thì y phục xộc xệch. Sau đó... sau đó Bạch gia chủ lập tức hủy bỏ hôn sự với Lan gia... Lão, lão đại đừng gϊếŧ ta, ta đảm bảo tuyệt đối sẽ không nói chuyện này ra ngoài đâu...”