Quyển 2 - Chương 6

Bạch Lung lại ra vẻ rất bá đạo, nói: “Ngươi nói xấu Phù Âm, ta không thích ngươi, ngươi đi đi, ta không muốn gặp lại ngươi nữa.”

Thị nữ kia ấm ức nhìn sang đồng bạn, nhưng chẳng ai thông cảm với nàng ta cả, đành không cam lòng lại sợ sệt, bị đuổi ra ngoài.

Có lẽ do đã rút kinh nghiệm từ người trước, mấy thị nữ còn lại người sau ngoan hơn người trước, thành thật nói rõ nguyên nhân: “Bẩm thiếu chủ, Phù công tử mỗi ngày đều tới, nhưng gia chủ không cho phép ngài ấy gặp người. Gia chủ còn nói đã định xong hôn sự cho người, tuyệt đối không cho người qua lại với Phù công tử nữa.”

“Ra vậy à?” Bạch Lung nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên nói: “Các ngươi đi gọi a cha tới đây.”

Mấy thị nữ cùng nhau lui xuống. Chẳng bao lâu, “Bạch Tĩnh” đã tới.

Bề ngoài của tu sĩ đều trẻ trung, dáng vẻ của Bạch gia chủ nhìn chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, trông chẳng giống cha của Bạch Lung, ngược lại như thể là huynh trưởng của nàng hơn.

Vừa nhìn thấy Bạch Lung, Bạch gia chủ liền nở nụ cười hiền hòa: “Nữ nhi ngoan của ta, hôm nay có ngoan ngoãn ăn cơm, đọc sách không?”

Bạch Lung hơi chột dạ giấu thực đơn ra sau lưng, gật đầu đáp cực kỳ ngoan ngoãn: “Có ạ, hôm nay con đã ăn cơm thật ngoan rồi.”

Nhưng Bạch gia chủ lại liếc mắt một cái đã nhìn thấu nàng: “Vậy tức là không đọc sách rồi chứ gì? Con đấy nhé!” Y bất đắc dĩ lắc đầu, ngón tay điểm nhẹ lên trán nàng, vẻ mặt hoàn toàn là dáng vẻ không biết phải làm sao với nữ nhi bảo bối này.

Lại thêm một lần nữa nhờ sự đáng yêu mà vượt ải, Bạch Lung chớp chớp mắt, lộ ra nụ cười hơi tinh nghịch. Nàng dịch người trên ghế, xích lại gần Bạch gia chủ, nhỏ giọng tố cáo: “A cha, mấy nha hoàn kia đều không ngoan, con bảo bọn họ cho Phù Âm vào đây, bọn họ lại nhất quyết không chịu, còn nói cha định gả con cho người khác, không cho con tiếp xúc với Phù Âm nữa.”

Nghe xong những lời này, nụ cười trên mặt Bạch gia chủ nhạt đi: “Tên Phù Âm kia, ta không coi trọng hắn, sau này tốt nhất con đừng gặp hắn nữa.”

Bạch Lung lại không đồng ý, nàng dùng sức lắc đầu: “Không chịu đâu cha, con muốn ở bên Phù Âm cơ, con muốn gả cho Phù Âm, làm thê tử của chàng.”

Vừa nghe xong câu nói này, sắc mặt Bạch gia chủ hoàn toàn biến đổi, y đứng dậy quát lớn: “Con đường đường là tiểu thư Bạch gia, vậy mà lại muốn gả cho một con yêu quái, con bảo thể diện của nhà ta biết để vào đâu đây? Ta tuyệt đối không đồng ý! Ta đã chọn xong cho con thiếu chủ của Lan gia rồi, phẩm hạnh và dung mạo của hắn đều xuất sắc, gả cho hắn con mới có thể hạnh phúc.”

Nói xong, thấy Bạch Lung vẫn lặng lẽ nhìn mình, Bạch gia chủ cứng rắn đáp: “Con nhìn ta cũng vô dụng, chuyện này không có gì để thương lượng.”

Đối diện với vị gia chủ đang nổi giận, Bạch Lung chỉ hơi nghiêng đầu, ngồi yên không nhúc nhích. Trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo ấy, đôi mắt đen láy nhìn y chằm chằm: “Ngươi thế này không giống.”

“Cái gì?” Gia chủ tưởng rằng mình nghe không rõ.

Bạch Lung chậm rãi lắc đầu, nói ra một câu: “Ngươi như vậy không giống a cha. A cha sẽ không bao giờ trách mắng ta như vậy.”

Lời này vừa dứt, vẻ mặt vốn sinh động của gia chủ dần dần cứng đờ, đôi mắt cũng mất đi thần thái. Toàn bộ ảo cảnh lấy Bạch Lung làm trung tâm, giống như một tòa lầu cao nguy nga lung lay sắp đổ.

Bạch Lung nhìn xung quanh, có phần phiền não phồng lên một bên má. Bỗng nhiên ánh mắt nàng sáng lên, mở miệng nói: “Ta gọi ngươi là a cha, thì ngươi phải giống như a cha, yêu chiều ta mới được, rõ chưa?”

Vẻ mặt cứng ngắc của gia chủ từ từ giãn ra, ngơ ngác đáp: “Rõ rồi.”

Bạch Lung nhìn y chăm chú, nói: “Ta muốn gả cho Phù Âm, a cha nên ủng hộ ta mới đúng, phải không?”

Gia chủ tiếp tục ngơ ngác phụ họa theo: “Phải.”

Lúc này Bạch Lung cuối cùng cũng hài lòng, nàng vui vẻ vỗ tay: “Đúng rồi, phải thế chứ, có thể bắt đầu được rồi đấy.”

Theo tiếng nói của nàng vừa dứt, ảo cảnh vốn đang bất ổn trong nháy mắt khôi phục lại sự yên ổn, đôi mắt của gia chủ cũng một lần nữa lấy lại thần thái.

Y hoàn toàn không nhớ rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Nhìn thấy nữ nhi đang ngồi trên ghế, ánh mắt long lanh mong chờ nhìn mình, lòng y tức khắc mềm lại: “Thôi được rồi! Cha đồng ý với con, lần này ổn rồi chứ! Nhưng mà không được chạy tới chỗ nương con cáo trạng đâu đấy.”

Bạch Lung cười cong cả mắt: “Con biết ngay cha là người thương con nhất mà!”

.

Chỗ ở của Phù Âm.

Bạch Trạch đã theo dõi Phù Âm rất lâu rồi. Trong ảo cảnh này, Phù Âm không nhìn thấy nó, nhưng nó lại có thể thoải mái đi theo bên cạnh, giám sát nhất cử nhất động của hắn. Cũng vì vậy, nó đã biết được toàn bộ kế hoạch của Phù Âm.

Hắn vậy mà lại tính toán trên đường Bạch Lung xuất giá, sẽ dùng mê hương làm ngất đoàn người đón dâu, sau đó cướp nàng đi?

Sao có thể như vậy được!

Là một nhân vật phản diện ác độc, làm sao hắn lại có thể tuân thủ nguyên tắc như vậy chứ? Chẳng phải nên càng hung ác hơn! Càng biếи ŧɦái hơn! Càng thảm tuyệt nhân hoàn hơn mới đúng sao?

Đôi mắt đỏ như ngọc thạch của thỏ trắng đảo một vòng, liền thay Phù Âm nghĩ ra một kế hoạch mà một nhân vật phản diện ác độc nên có!

Đầu tiên, đổi mê hương làm ngất đoàn đón dâu thành độc hương, khiến toàn bộ người ở đó đều chết sạch! Chết sạch hết!

Tiếp đến, bỏ thuốc vào rượu trong tiệc cưới ở Bạch gia, sau khi khiến tất cả mọi người hôn mê bất tỉnh, để thuộc hạ của Phù Âm cầm đao xông vào, gϊếŧ sạch! Gϊếŧ sạch hết!