Quyển 2 - Chương 5

Trong lúc Bắc Chu Lang Mẫu còn đang vất vả biên chuyện, hai người trong ảo cảnh đã bắt đầu nói chuyện với nhau rồi.

Bạch Lung bước về trước vài bước, ngẩng đầu nhìn thiếu niên đứng trước mặt tựa như cây tùng xanh, trúc biếc, lòng chợt dâng lên một niềm hân hoan và hạnh phúc không nói nên lời. Nàng cười đến híp mắt, dịu dàng hỏi: “Ta là Bạch Lung, còn ngươi tên là gì?”

Phù Âm lúc này đã hơi nâng hai tay lên, chờ đợi thiếu nữ giống như trong ảo ảnh nhào vào lòng mình. Nhưng khi nghe nàng hỏi vậy, nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng, hắn ngẩn ra một lát rồi mới cuống quýt bỏ tay xuống.

“Phù... Phù Âm, ta tên là Phù Âm.”

“Phù Âm!” Bạch Lung gọi một tiếng bằng chất giọng trong trẻo, tay nâng chiếc bánh điểm tâm đến bên môi hắn: “A cha nói, đồ ăn ngon phải chia sẻ cho bằng hữu, cho ngươi ăn đấy.”

Phù Âm cụp mắt nhìn chiếc bánh hình cánh hoa trước mặt, khóe môi khẽ cong lên, rồi lại bẽn lẽn cụp xuống: “Xin lỗi, ta... không mang theo lễ vật.”

“Không sao đâu!” Bạch Lung nhón chân, đưa chiếc bánh chạm nhẹ lên môi Phù Âm: “Giữa bạn bè chia sẻ với nhau, đâu cần báo đáp.”

Phù Âm lúc này mới cắn nhẹ một miếng nhỏ, vị mềm dẻo thơm ngọt tràn vào khoang miệng, đôi mắt hắn khẽ sáng lên.

Bạch Lung đầy mong đợi hỏi: “Ngon không?”

Phù Âm nhìn đôi mắt sáng ngời của nàng, hơi dừng lại một chút rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người hoàn toàn bỏ mặc những người khác trong ảo cảnh, chạy ra bên bờ sông ngoài sân viện. Dưới ánh chiều tà, bên gốc liễu, mặt nước trong veo phản chiếu bóng dáng hai người ngồi cạnh nhau trên phiến đá.

Phù Âm cúi đầu tháo thanh chủy thủ xuống đưa cho Bạch Lung: “Đây là thứ cha ta tặng cho nương ta... giờ tặng lại cho ngươi.”

Bạch Lung nhận lấy. Trên bề mặt nhẵn bóng của thanh chủy thủ màu đen phản chiếu nụ cười mờ nhạt của nàng.

...

Thời gian trong ảo cảnh trôi qua rất nhanh, khi Bắc Chu Lang Mẫu định thần trở lại thì hai người vừa tới đã trở thành đôi bạn tốt chuyện gì cũng tâm sự được với nhau.

May mà trải qua cú sốc lần trước, Bắc Chu Lang Mẫu đã sớm đoán được diễn biến này. Nàng ta nhìn câu chuyện mới vừa viết trong tay, cười lạnh rồi ném vào bên trong ảo cảnh...

Thế là “Bạch Tĩnh”, kẻ vốn làm người tàng hình suốt một thời gian dài trong ảo cảnh, cuối cùng cũng có đất diễn. Chỉ thấy y dứt khoát tách rời Phù Âm và Bạch Lung, còn phẫn nộ nói rõ tuyệt đối không cho phép nữ nhi làm bạn với một yêu quái lai lịch bất minh.

Bắc Chu Lang Mẫu nhìn hai tiểu nhân vật bị ép chia lìa mỗi người một nơi, hài lòng gật đầu, rồi xoay người đi để ý đến những ảo cảnh khác.

Điều mà nàng ta không ngờ tới chính là, khi nàng đang cao cao tại thượng thao túng ảo cảnh, ở gần đó còn có một sinh vật sống khác đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của nàng.

Con thỏ trắng nhảy mấy cái, nhẹ nhàng tiến vào ảo cảnh của Bạch Lung. Nhưng khác với những kẻ khác, nó không hề bị sa vào ảo cảnh, những người trong ảo cảnh cũng chẳng nhìn thấy nó, mặc kệ nó tùy ý xuyên qua xuyên lại.

Khung cảnh chủ yếu trong ảo cảnh của Bạch Lung là nhà nàng ấy, điều này Bạch Trạch rất dễ hiểu, dù sao Bạch Lung cũng chưa từng đi qua mấy nơi.

Nó nằm sấp trên mái nhà Bạch thị nhìn xuống, liền trông thấy con người giả giống hệt Bạch Tĩnh đang nói chuyện cùng ai đó. Đôi tai dài của nó dựng thẳng lên, chăm chú nghe một hồi, phát hiện y đang sắp xếp cho Bạch Lung một mối hôn sự, muốn gả nàng cho công tử của thế gia bên cạnh.

Ồ, hóa ra là màn kịch người cha già chê nghèo ham giàu đây mà.

Biết tạm thời Bạch Lung sẽ không gặp nguy hiểm gì, con thỏ trắng liền nhảy tung tăng sang phía Phù Âm.

Bên phía Phù Âm quả nhiên mây mù giăng kín, âm khí lạnh lẽo. Khi thỏ trắng tới nơi, vừa khéo nghe thấy hắn đang âm mưu lên kế hoạch cướp Bạch Lung đi.

Bạch Trạch chẳng chút bất ngờ. Phản diện độc ác mà, đương nhiên sẽ không làm ra loại chuyện nhẫn nhịn, khắc chế, thành tâm chúc phúc nữ chính, nếu không chẳng phải sẽ biến thành nam phụ si tình rồi sao?

.

Bạch gia trong ảo cảnh.

Một đội thị nữ đang nâng đủ loại trân phẩm, lũ lượt như dòng nước đưa vào Linh Lung Cư. Nơi đây hoàn toàn sao chép lại khung cảnh lúc Bạch Tĩnh còn tại thế, tất cả những món đồ tốt nhất đều được đưa tới chỗ của Bạch Lung trước tiên.

Bạch Lung ngồi trong phòng lật xem thực đơn, đang phiền não không biết tối nay nên ăn gì, thì nghe thấy tiếng chúc mừng vui vẻ của đám thị nữ: “Chúc mừng thiếu chủ, chúc mừng thiếu chủ, gia chủ đã định sẵn một mối hôn sự cho người rồi, chính là thiếu chủ của Lan gia. Vị Lan thiếu chủ kia ngọc thụ lâm phong, thiên phú xuất chúng, gia chủ đối với người thật tốt quá!”

“Ừm...” Bạch Lung gấp lại thực đơn, như thể không nghe thấy các nàng nói cái gì, chỉ hơi phiền muộn hỏi: “Mấy hôm nay Phù Âm không tới tìm ta chơi rồi. Các ngươi có biết Phù Âm đi đâu không?”

Nghe vậy, một trong các thị nữ lộ vẻ khó xử, đáp: “Thiếu chủ, tên Phù Âm đó chẳng qua chỉ là một yêu vật lai lịch bất minh, thân phận thấp kém, nào có tư cách gì mà...”

Lời còn chưa dứt, trán nàng ta đã bị một quả táo ném trúng. Quả táo này vừa lớn vừa đỏ, lại còn rất nặng, đập vào người cực kỳ đau. Thị nữ kia lập tức ôm trán, dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía nàng.