Vật màu trắng kia ngạo nghễ đáp: “Ta là Bạch Trạch, được ý thức thế giới phái tới để bảo vệ cốt truyện, ta thông hiểu vạn vật...”
Bộp một tiếng, cuốn sách đập ngay vào đầu nó. Bộp bộp bộp, lại thêm mấy cú nữa, đập đến mức nó hoa cả mắt. Bạch Lung vừa đánh vừa mắng: “Ngươi dám nói xấu Phù Âm, ta ghét ngươi! Đánh ngươi, đánh chết ngươi...”
...
“Khò khò khò...”
Một tràng tiếng ngáy đánh thức Bạch Lung khỏi dòng hồi ức. Đó là âm thanh do Bạch Trạch đang hóa thành hình thỏ con ngủ say bên cạnh nàng phát ra.
Bạch Lung chẳng buồn liếc mắt nhìn con thỏ trắng bên cạnh, đôi môi đỏ thắm khẽ thì thầm tự nói với bản thân: “Chỉ có Phù Âm mới là người tốt, ta chỉ tin lời của Phù Âm mà thôi...”
Sáng sớm hôm sau, đại đường Bạch gia.
Phù Thúy bị người ta ném mạnh xuống đất, gương mặt nàng ta gần như đã bị đánh sưng vù, hai tay vì bị tra tấn mà đỏ tấy sưng lên vô cùng thê thảm. Nàng ta vẫn liều mạng bò về phía nữ nhân đang ngồi trên ghế chủ vị, khắp người dát đầy trang sức châu báu, vừa khóc vừa gào lên: “Phu nhân, nô tỳ thật sự chưa từng nói những lời đó với Nhị tiểu thư, thật sự không có...”
Bạch phu nhân ung dung nhàn nhã ngồi uống trà, chẳng nói tiếng nào. Thị nữ bên cạnh bà ta bước lên trước một bước, đá văng Phù Thúy đang lao tới, lạnh lùng nói: “Người hầu hạ bên cạnh Nhị tiểu thư tổng cộng cũng chỉ có mấy người các ngươi. Sao Nhị tiểu thư không nhắc đến ai khác, lại cố tình chỉ đích danh ngươi?”
Phù Thúy cảm thấy oan ức vô cùng. Nàng ta rõ ràng là do phu nhân đích thân chọn lựa rồi đưa tới bên cạnh Nhị tiểu thư! Nàng ta sao lại phải nói những điều đó với Nhị tiểu thư cơ chứ, chẳng lẽ nàng ta chán sống rồi sao? Nàng ta cũng không biết chuyện này rốt cuộc là thế nào, chỉ biết dốc sức biện giải: “Phu nhân, xin người tin nô tỳ, nô tỳ thật sự không có! Nếu nô tỳ quả thật nhiều lời, nguyện bị tâm ma quấn thân, cả đời không thể...”
Nàng ta còn chưa nói xong, đã bị thị nữ kia ngắt lời: “Thôi được rồi! Chỉ bằng tư chất như ngươi, cho ngươi thêm năm trăm năm nữa cũng chẳng tu nổi tới cảnh giới tâm ma, nói ra loại lời thề này để gạt ai chứ? Mau nói rõ ra, rốt cuộc ai sai khiến ngươi ở phòng nhị tiểu thư ăn nói bậy bạ?”
Phù Thúy cảm thấy vô cùng nhục nhã nhưng không dám phản bác, chỉ nhỏ giọng nói: “Thật sự không phải do nô tỳ nói, nô tỳ cũng không biết vì sao nhị tiểu thư lại nói như vậy. Có lẽ... có lẽ là nhị tiểu thư không thích nô tỳ, nên mới dùng cách này để hãm hại...”