Quyển 2 - Chương 4

Theo những gì hắn thấy trong gương, tiểu cô nương kia vừa xuất hiện liền vô cùng thân thiết với hắn. Nàng biết rõ tên hắn, biết rõ những thói quen của hắn, thậm chí còn biết rõ hắn luôn khao khát linh thảo... rõ ràng nàng đã chuẩn bị từ trước.

Trên đời này chưa từng tồn tại thứ gọi là thích một cách vô duyên vô cớ. Thiếu nữ nhìn như ngây thơ đơn thuần trong gương kia, nhất định là có mưu đồ khác. Nàng đưa ra càng nhiều thứ, chứng tỏ thứ mà nàng muốn lấy được từ hắn lại càng quý giá!

Phù Âm hiểu rõ bản thân không phải là kẻ háo sắc đến mức mê muội đầu óc. Hắn trong tương lai sở dĩ đối đãi đặc biệt dịu dàng với người kia, nhất định chỉ là tương kế tựu kế, lợi dụng nữ tử bụng dạ khó lường này để đạt được lợi ích to lớn hơn nữa.

Quả nhiên, hắn trong gương đã lấy được linh thảo, cũng có được phương pháp để mở Thiên Môn...

Thấy được đến cuối cùng, Phù Âm chẳng hề cảm thấy bất ngờ chút nào.

Chiếc gương hỏi hắn: “Giờ đây ngươi đã biết trước tương lai, cũng biết trước được cách mở Thiên Môn rồi. Khi ngươi gặp nàng ta, ngươi sẽ làm thế nào?”

Phù Âm cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên là cướp lấy túi trữ vật của nàng ta, sau đó... gϊếŧ chết nàng ta!”

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn của Phù Âm, nghe hắn nói những lời ngoan độc như vậy, Bắc Chu Lang Mẫu đang trốn trong bóng tối không kìm được bật lên tiếng cười khoái chí.

Ngoại hình của nàng ta là một mỹ phụ nhân khoảng ba mươi tuổi, phần ngực đầy đặn chỉ dùng vài sợi tơ đen mỏng manh che đậy, ngoài thứ ấy ra thì không còn bất kỳ y phục nào khác. Phần thân từ rốn trở xuống không phải là đôi chân người, mà là tám chân nhện!

Vô số sợi tơ từ dưới móng tay đen nhánh của nàng ta lan ra, tận cùng mỗi sợi tơ là một ảo cảnh, mà bên trong mỗi ảo cảnh lại đang giam giữ một sinh linh vô tình lạc vào sào huyệt của nàng ta.

Hai người trong số đó, chính là Phù Âm và Bạch Lung.

Phù Âm là một tiểu giao long còn chưa trưởng thành, trên người mang theo vài tia huyết mạch chân long, đối với bất kỳ yêu quái nào mà nói cũng là vật đại bổ. Còn Bạch Lung thì lại càng không tầm thường. Tuy nàng ta không rõ lai lịch của tiểu cô nương này, nhưng trên người nàng lại có một khí tức khiến nàng ta mê mẩn. Chỉ cần ngửi qua, nàng ta đã có thể tưởng tượng được hương vị mỹ vị tuyệt vời khi nuốt vào...

Bắc Chu Lang Mẫu liếʍ liếʍ khóe môi đen sẫm, ánh mắt hướng về phía ảo cảnh của tiểu cô nương kia...

Bạch Lung thì cảm thấy bản thân cực kỳ vui vẻ...

A cha và a nương đều ở bên cạnh nàng, mỗi ngày đều làm đồ ngon cho nàng ăn, mỗi ngày đều chơi đùa cùng nàng. Ai dám khi dễ nàng, a cha nhất định sẽ là người đầu tiên xông lên giúp nàng trút giận. Nếu ai làm nàng chịu ấm ức, a nương sẽ lập tức tiến lên trước tiên mà tát thẳng vào mặt kẻ đó...

Trời xanh quang đãng, nắng ấm rạng rỡ. Bạch Lung ngồi trong sân viện ăn điểm tâm đến mức hai má phồng lên tròn vo. A cha nàng ngồi bên trái đang làm diều cho nàng, a nương đứng bên phải, trong tay cầm một tấm ván gỗ, cứ thế từng nhát từng nhát tát thẳng vào mặt Bạch Trân, vừa đánh vừa mắng: “Ai bảo ngươi bắt nạt Lung Lung nhà ta hả, xem ngươi còn dám bắt nạt Lung Lung nhà ta nữa không...”

Bạch Lung vừa ăn vừa đếm, đếm mãi thật lâu cũng không hết được a nương đã đánh Bạch Trân bao nhiêu cái. Nhưng nàng vui vẻ lắm, tay nhỏ bụm lấy miệng cười trộm, đôi chân đung đưa qua lại, sung sướиɠ đến mức chẳng bao giờ muốn tỉnh lại nữa.

Đúng lúc này, a cha bỗng nhiên bước tới, đưa cho nàng một bức họa. Trên bức họa ấy là một thiếu niên áo đen, ánh mắt cũng đen trầm lạnh lẽo.

A cha nói với nàng: “Đây là kẻ xấu, làm rất nhiều chuyện xấu. Chút nữa hắn đi tới đây, con hãy nói phải làm hắn bị thương, nổ cho hắn chỉ còn lại một hơi thở.”

Bạch Lung là đứa bé ngoan ngoãn nghe lời, nàng nghiêm túc nhìn chằm chằm bức họa, ra sức gật đầu, tỏ ý nhất định phải giúp a cha diệt trừ kẻ xấu!

Sương trắng phía trước sân dần tan đi, từ trong làn sương, một bóng người áo đen chậm rãi bước ra. Trong tay hắn cầm một thanh chủy thủ, quanh thân sát khí bừng bừng.

Bạch Lung chăm chú nhìn hắn, môi hé mở, Ngôn Linh đã sẵn sàng xuất phát...

Bắc Chu Lang Mẫu treo mình trên mạng tơ, kích động vô cùng nhìn chăm chăm vào cảnh này: Lên đi! Đấu đá lẫn nhau đi! Lưỡng bại câu thương đi! Chờ khi ảo cảnh tan biến, cảm xúc đau khổ tuyệt vọng của các ngươi chính là nguyên liệu tuyệt vời nhất để ta dệt thành tơ!

Thế nhưng, qua hồi lâu, hai người ở trong ảo cảnh kia vẫn cứ đứng yên bất động, giống hệt như hai con rối bị ngừng lại giữa chừng.

Bắc Chu Lang Mẫu nghi hoặc phóng lớn hai quả cầu ảo cảnh đã hòa vào nhau kia, nhưng rồi kinh ngạc phát hiện, hai người này không phải đứng yên bất động, mà là chẳng biết ai bắt đầu trước, cả hai đều cong khóe môi lên, mặt đối mặt cười ngốc nghếch.

Bắc Chu Lang Mẫu: “...”

“A cha” bước tới cạnh Bạch Lung, vẻ mặt sốt ruột hỏi: “Đây là kẻ xấu mà! Sao con còn chưa ra tay?”

Lúc này Bạch Lung mới hồi thần, vừa ngượng ngùng vừa mang theo vài phần mong đợi nói: “Nhưng mà, người kia đẹp như vậy, chắc chắn không phải kẻ xấu đâu. A cha à, con muốn làm bạn với hắn.”

“A cha”: “...”

Chiếc gương bay tới phía sau Phù Âm, chất vấn hắn sao còn chưa động thủ.

Phù Âm thoáng ngẩn ra, rồi thu lại thanh chủy thủ, ngón tay vô thức chỉnh sửa lại cổ áo của mình, giọng hơi lúng túng: “Lúc trước ta quá võ đoán rồi, nàng ấy nhìn cũng chẳng giống người lòng dạ thâm sâu. Có lẽ nàng có nỗi khổ khó nói nào đó, chờ ta thử thăm dò nàng thêm vài lần nữa...”

Miệng tuy nói vậy, nhưng hàng mi cụp xuống và ánh mắt né tránh kia rõ ràng đang hiện lên nét thẹn thùng.

Bắc Chu Lang Mẫu: “...”

A a a! Chuyện này là sao đây? Tại sao lại thành ra thế này chứ?

Nhất định là do ảo cảnh quá đơn giản rồi, nàng ta phải dệt nên một ảo cảnh lớn hơn, đáng sợ hơn nữa mới được!