Quyển 2 - Chương 3

Ba người bước qua tấm bia đá, tiến vào vùng sương mù kia. Ngay lúc ấy, trong lòng Phù Âm đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt. Theo bản năng, hắn lập tức đưa tay ra nắm lấy Bạch Lung, chỉ khi nắm được cổ tay nàng rồi, hắn mới thoáng an tâm hơn một chút.

Càng đi tiếp về phía trước, sương mù càng trở nên dày đặc, gần như ngay cả tay chân của mình cũng chẳng còn thấy rõ. Giữa làn sương trắng này, dường như có thứ gì đó đang rình rập bọn họ, mang theo một ác ý lạnh buốt.

Không rõ là thứ gì, cứ lén lén lút lút muốn tính kế với bọn họ.

Đáy mắt Phù Âm lóe lên một tia hung ác, hắn quay sang nói với Bạch Lung: “Cẩn thận, để ta ôm nàng đi.”

Nhưng ngay giây tiếp theo, sương mù bỗng tan biến, để lộ ra một khung cảnh sân nhà nông mộc mạc đơn sơ.

Người bên cạnh cúi đầu, dịu dàng cười với hắn, giọng nói nhã nhặn, chan chứa tình yêu thương vô hạn: “Tiểu tử ngốc, con muốn ôm ai vậy hả?”

Phù Âm kinh ngạc ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ dung mạo của đối phương, thần sắc hắn chợt ngẩn ngơ: “... Nương?”

Phụ nhân nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào hắn, vừa duỗi tay xoa đầu hắn vừa nói chuyện.

Phù Âm chỉ cảm thấy bản thân như đang chìm vào một suối nước ấm áp sâu thẳm, thoải mái đến mức không muốn tỉnh lại. Thế nhưng trong mơ hồ, hắn lại cảm thấy hình như mình đã quên mất điều gì đó.

Đầu óc có phần choáng váng, ý thức của Phù Âm vẫn đang giãy giụa: “Ta rõ ràng nhớ được, ta đã trưởng thành rồi, nương cũng đã chết từ lâu.”

Lời vừa dứt, đầu hắn đã ăn ngay một cú đánh. Phù Âm đau đớn ôm lấy đầu, liền thấy phụ nhân kia đang nhìn hắn đầy bất mãn: “Giỏi lắm, cánh còn chưa cứng đã dám nguyền rủa nương của con rồi phải không? Con ngủ mơ đến hồ đồ rồi à! Con cái tên nhóc con này thì lớn chỗ nào chứ?”

Ngủ mơ?

Một câu này lập tức nhắc nhở Phù Âm. Đúng vậy, hình như hắn vừa nằm một giấc mộng kỳ quái, bây giờ nghĩ lại thì những thứ trong mộng đều đã tan biến cả rồi, cố gắng thế nào cũng không nhớ nổi.

Hắn đành ôm lấy đầu, vẻ mặt trầm tư.

Phụ nhân kia lại chẳng để ý hắn đang nghĩ ngợi điều gì, cứ thế kéo hắn vào phòng bếp: “Mau lại đây giúp một tay, nương sắp làm cơm cho con ăn đây.”

Phù Âm liền gật đầu, chạy tới một bên giúp bổ củi, đun nước...

Lúc này hắn còn chưa đầy bảy tuổi, thân thể trông gầy yếu nhỏ bé, nhưng thực chất sức lực vô cùng lớn, ngay cả nam nhân trưởng thành trong thôn cũng không bằng hắn. Bởi vậy, đám trẻ con hàng xóm láng giềng đều không thích chơi với hắn, người lớn thì nói đứa bé này là kẻ quái thai, cũng theo đó mà không muốn tiếp xúc với mẫu thân Phù thị, người đã sinh ra đứa quái thai này.

Hai mẹ con Phù gia dứt khoát đóng cửa, sống cuộc sống riêng của mình. Nhưng một quả phụ đơn độc muốn nuôi lớn một đứa trẻ quả thực rất khó khăn, nhất là khi đứa trẻ này lại ăn uống vô cùng khủng khϊếp, một bữa ăn của hắn có thể ăn hết lượng lương thực đủ cho hai người trưởng thành ăn cả một ngày.

Chẳng bao lâu, Phù thị vì quá lao lực mà bệnh ngã xuống. Trước khi lâm chung, bà đặt một thanh chủy thủ màu đen vào tay Phù Âm, ân cần căn dặn: “Đây là Long Lân chủy thủ cha con để lại. Con nhất định phải giữ gìn cẩn thận, tương lai hãy lên Tu Tiên giới để nhận lại cha mình. Cha của con... là một vị tiên nhân rất lợi hại...”

Thế là tiểu Phù Âm bán nhà cửa, an táng mẫu thân, mang theo thanh chủy thủ, một thân một mình bước ra ngoài xông pha thiên hạ.

Hắn đã nhiều lần lang thang bên bờ vực sinh tử, nhưng lần nào cũng cố gắng gượng qua được.

Hắn từng nhẹ dạ tin vào những người lớn vờ tỏ ý tốt, để rồi bị bọn họ bán đi, nhưng hắn lại liều mạng chạy trốn khỏi nơi dơ bẩn ấy.

Hắn từng bị đám sơn tặc qua đường cướp sạch số tiền lương thực vất vả tích góp, nhưng ngay trong đêm đó hắn đã lên kế hoạch tập kích, đoạt lại tất cả gấp mười, gấp trăm lần.

Lần đầu tiên hiện ra nguyên hình, hắn chẳng hề bị chính bản thân mình dọa cho giật mình, nhưng những kẻ truy sát hắn tới tận vách núi khi ấy lại bị dọa cho phát điên...

Hắn lớn lên như cỏ dại, ngày càng mạnh mẽ, cũng ngày càng tàn nhẫn, dần trở thành một ác đồ nổi danh trên con đường này. Hắn luôn không ngừng tìm kiếm phương pháp để mở ra Thiên Môn, chờ đợi ngày nào đó được nhìn xem cha ruột của hắn rốt cuộc còn sống hay đã chết.

Cho đến một ngày kia, hắn nghe được tin tức về Thiên Môn, bôn ba mấy ngày liền chạy tới, nhưng thứ hắn nhìn thấy lại chỉ là một chiếc gương nhẵn bóng tựa như mặt nước.

Bên trong chiếc gương, có một giọng nói nói với hắn rằng, hắn có thể nhìn thấy trước tương lai của chính mình, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả phương pháp mà hắn sẽ dùng để mở Thiên Môn trong tương lai.

Phù Âm vô cùng phấn khởi. Nhưng cảnh tượng mà chiếc gương hiển thị ra trước mắt hắn, lại xuất hiện một thứ khiến hắn phải kinh ngạc.

Hắn nhìn thấy chính mình trong gương, đang ân cần tận tụy lấy lòng một tiểu cô nương, tự tay nấu cơm cho nàng, cõng nàng lên núi, nhường nhà cho nàng... thậm chí còn vì nàng mà đối đầu với một đám tu sĩ, suýt chút nữa mất mạng!

Phù Âm càng nhìn, chân mày càng cau chặt lại.

Chiếc gương nói cho hắn biết, đây chính là người hắn đã định sẵn trong mệnh số, cả đời hắn sẽ bị người này ràng buộc, bởi vì hắn đã thích tiểu cô nương ấy.

Thích ư?

Phù Âm lạnh lùng nhếch khóe môi.