Quyển 2 - Chương 2

“Phu nhân, xin người suy nghĩ lại.” Tần Nhược Sương vừa dứt lời, Bạch Tịch Phong liền lên tiếng: “Chuyện lần trước ở Xuân Sơn đã khiến các thế gia xung quanh dị nghị không ít, nếu để thiếu chủ Tề gia đến cửa, phát hiện ra nhị tiểu thư chết ở bên ngoài, chỉ sợ sẽ nảy sinh nghi ngờ. Chi bằng trực tiếp đưa viên lưu ảnh châu này đến trước mặt thiếu chủ Tề gia, nói rõ ràng là nhị tiểu thư đã bỏ trốn theo yêu tộc. Hơn nữa, vạn nhất con giao long kia thuộc chi tộc ở Nam chi Vực... tránh kết oán với bọn chúng vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Tần Nhược Sương trước kia luôn bị nữ nhi khuyên nhủ rằng nên đánh Bạch Lung đến gần chết rồi mới mang về, hoặc là gϊếŧ chết nàng rồi mang thi thể về, nhất thời đã quên cân nhắc tới điểm này. Nay được Bạch Tịch Phong nhắc nhở, bà ta bỗng nhiên nhận ra, so với việc gϊếŧ chết Bạch Lung, đây mới là cách tốt nhất và an toàn nhất!

Vào lúc nhạy cảm này, nếu Bạch Lung thật sự chết rồi, Tề gia sẽ nhìn bọn họ như thế nào đây? Chỉ sợ là sẽ cho rằng họ tâm địa hiểm ác, gả Bạch Lung cho yêu quái không thành, lại còn vì muốn trèo cao lên Tề gia mà gϊếŧ chết nàng.

Tần Nhược Sương vốn thích ngấm ngầm dùng thủ đoạn, nhưng cũng luôn muốn giữ lại một danh tiếng tốt đẹp. Còn về phần con giao long kia, chẳng qua cũng chỉ là một con giao long nhỏ nhoi mà thôi, Bạch Tịch Phong sợ, chẳng lẽ thân là phu nhân Bạch gia đường đường chính chính như bà lại phải sợ?

“Ngươi nói không sai, cứ làm như vậy đi! Lưu ảnh châu khắc thêm vài bản nữa.”

Bạch Tịch Phong âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chắp tay lui xuống.

Chờ hắn đi khỏi, Bạch Trân lại muốn thuyết phục Tần Nhược Sương lần nữa: “Mẫu thân, dù tạm thời không gϊếŧ Bạch Lung, cũng phải bắt nàng trở về chứ!”

Tần Nhược Sương lắc đầu: “Nếu Bạch Lung mất tích, tương lai con làm sao lấy được lòng tin của thiếu chủ Tề gia đây? Người ta đâu có ngốc.” Thấy sắc mặt nữ nhi u uất, Tần Nhược Sương bèn an ủi: “Con yên tâm đi, đợi thiếu chủ Tề gia xem xong lưu ảnh châu, nhất định sẽ không còn để tâm đến Bạch Lung nữa.” Nói rồi bà ta lại lạnh lùng cười một tiếng: “Bạch Lung bỏ trốn, ta còn tưởng nàng ta có chỗ nào tốt để đi, hóa ra là tìm một tên yêu quái. Nhìn hai kẻ kia ở dưới gốc cây thân mật như thế, nói không chừng nguyên âm của nàng ta sớm đã mất rồi, loại nữ nhân như vậy, thiếu chủ Tề gia sao có thể tiếp nhận được?”

Nghe vậy, Bạch Trân lại chợt nhớ đến một thiết định khác trong nguyên tác, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười chế giễu.

Trong bộ truyện này, nữ chính còn có một thiết định ẩn giấu, đó chính là khí tức của nàng có thể hấp dẫn yêu quái. Tu vi của yêu tộc càng cao, thì lại càng dễ dàng bị nàng hấp dẫn. Trong nguyên tác, để đề phòng nữ chính bị yêu tộc bắt đi, nam chính hầu như lúc nào cũng ở bên cạnh nàng không rời mắt lấy một khắc.

Bạch Lung cùng tên yêu tộc kia thân mật như vậy, nàng ta còn tưởng rằng tên yêu tộc đó thật lòng yêu thích mình sao? Sớm muộn gì cũng có ngày nàng ta phải hối hận!

Đợi đến lúc nữ chính cùng tên yêu tộc kia thân thiết triền miên, dần dần đánh mất khí vận, thì đó cũng chính là thời điểm mình ra tay!

.

Tu Tiên giới, Vô Trần cốc.

“Vô Trần cốc nằm giữa Đông chi Vực và Nam chi Vực, tộc thần y đời đời cư ngụ ở đây, sớm đã biến nơi này thành thánh địa hội tụ các y tu. Bao nhiêu người xếp hàng dài chờ Vô Trần cốc xem bệnh.” Bạch Trạch nói.

Con thỏ trắng nằm bò trên vai Bạch Lung, Bạch Lung thì nằm bò trên lưng giao long, còn giao long... giao long không có chỗ nằm bò, đang đằng vân giá vũ bay nhanh về hướng Vô Trần cốc. Hắn bay vừa nhanh vừa vững, nếu không phải những mảng hói trên người trông hơi mất thẩm mỹ, thì từ xa nhìn lại quả thực hoàn mỹ vô cùng.

Phù Âm trước giờ chưa từng bay thoải mái như thế này bao giờ. Linh khí ở Phàm Gian giới quá mỏng manh, hắn muốn hóa về nguyên hình còn cảm thấy khó khăn. Nhưng ở đây, hắn có thể tùy ý bay lượn, linh lực tiêu hao rất nhanh đã được bổ sung trở lại, không còn phải lo giữa chừng sẽ rơi từ trên không xuống nữa.

Thấy giao long sắp bay qua phía trên một vùng hồ, tiến vào khu vực gần Vô Trần cốc, Bạch Trạch vội vàng bảo hắn hạ xuống: “Trên không của Vô Trần cốc cấm bay, chúng ta phải đi vào từ cửa chính.”

Giao long linh hoạt xoay mình một cái, nhanh chóng đáp xuống mặt đất.

Phía trước bọn họ không xa, dựng một tấm bia đá, trên bia đề ba chữ “Vô Trần cốc”.

Bạch Trạch đột nhiên từ trên vai Bạch Lung nhảy xuống, nhào vào lòng nàng.

Vốn dĩ Bạch Lung đang định nắm lấy tay Phù Âm, thấy thế liền vô thức thu tay về, ôm lấy nó.

Bạch Trạch thấy âm mưu thành công thì đắc ý liếc mắt nhìn sang Phù Âm, nhưng lại phát hiện hắn hoàn toàn không chú ý đến nó, mà lại đang nhìn về phía sau tấm bia đá. Nơi ấy khói sương lượn lờ, ngoài cây cối lờ mờ nhìn thấy ra, thì không rõ được bất kỳ thứ gì khác.

Chân mày Phù Âm khẽ cau lại: “Ở đó thật sự không nguy hiểm sao?”

Bạch Trạch nói: “Vô Trần cốc vốn là như vậy. Đó là trận pháp bố trí đề phòng kẻ địch xâm nhập. Nhưng chúng ta tới đây đường đường chính chính để cầu y, sẽ không có nguy hiểm đâu.”

Mấy khắc sau, Bạch Trạch xấu hổ đến mức chỉ muốn tự vả vào miệng mình, bởi vì nơi bọn họ tiến vào căn bản không phải là Vô Trần cốc, mà là sào huyệt của Bắc Chu Lang Mẫu!